Đàn Ông Không SỢ!?
Nguyễn Trung Tây8/11/2017
Pdf Email cho bạn bè In Ra Tăng Cỡ Chữ Giảm Cỡ Chữ Cỡ Chữ Ban Đầu

□ Nguyễn Trung Tây
Đàn Ông Không SỢ!? (Matt 14:22-33)


Rất thành thật, tôi không thích câu: "Đàn ông không (được phép) khóc! Đàn ông, ai lại sợ!". Ai đó đã nói câu này tôi quên mất tên rồi...

Làm ơn quẳng vào thùng rác hộ tôi những câu nói tào lao khú đế kiểu này!

Thành thật đi mà... Con người bản chất đã sinh ra với sợ (thực ra, hằng hà sa số nỗi sợ).

Sợ là một trong những nét di truyền con người được thừa hưởng (nhưng chắc chắn không phải bởi chuyện ăn trái cấm của hai nhân vật đầu tiên trong dòng lịch sử ơn cứu độ).

Sợ, từ những ngày đầu tiên, đã ăn sâu vào trong máu.

Nỗi sợ đã được/bị (?) cấy sâu thẳm vào trong tâm hồn con người khi Thiên Chúa tạo dựng Adam và Eve.

Sợ không biết kỳ thị, sợ không phân biệt giới tính, bởi đàn ông và đàn bà cả hai đều sợ như nhau.

Sợ nguy hiểm, sợ lửa, sợ bão, sợ già (sợ da mặt biến thành vỏ quả táo tầu héo khô khốc bởi bị bỏ quên trong xó bếp một khoảng thời gian dài).

Trên tất cả, sợ chết.

Tại thời điểm phải đối mặt với nét hữu hạn của nhân gian, người ta có thể đo lường khá chính xác về nhân cách của chính mình (LOL! [Laughing out loud! Cười hô hố!] Bạn có thể hỏi tại sao LOL? Vâng, thiên hạ là anh hùng rơm hay anh hùng thật sẽ bị/được lộ mặt vào thời điểm này).

Sợ! Oh, sợ! Ta mơ ước mi chưa bao giờ được sinh ra.

Ta phải đối mặt với mi, SỢ, khi phải đối mặt với sự-thật-một-ngày-mình-sẽ-phải-chết qua một cơn ác mộng. Trong giấc mơ khủng khiếp này, tôi được nhắc nhở [bởi ai? tôi không biết] về nét hữu hạn của cuộc sống của riêng mình. Tôi ngồi bật dậy, cơ thể ướt lạnh mồ hôi. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận sâu sắc và rất thật về thần chết. Tôi không bao giờ quên được giấc mơ này! Oh! Cuộc đời! Cuộc sống của riêng cá nhân tôi! Buồn quá, cuộc sống sẽ không bao giờ vĩnh viễn...

Ta phải đối mặt với mi khi vi khuẩn H. pylori (?)âm thầm tấn công dạ dày... Tôi đang vui vẻ đứng cười và ồn ào nói chuyện với bạn trên con đường đông đúc ở phố cổ Jerusalem. Tự nhiên, tôi không thở được nữa! Mặt tôi tái xanh! Giống như một con cá bị ném quăng ra khỏi dòng nước, tôi thở thều thào. Tôi đứng không vững trên đôi chân của mình! Sức mạnh sung mãn biến tan ra khỏi đôi chân đầy những cơ bắp săn chắc. Chuyện phải đến đã đến, tôi đổ sụp...

Ngay cả Đức Giê-su cũng đã phải đối mặt với mi, SỢ, trong Vườn Cây Dầu. Phải đối mặt với mi diện đối diện, Ngài đổ mồ hôi, từng hạt mồ hôi máu!

Và trên thập tự giá, Ngài hét lớn, "Eli! Eli! Tại sao Chúa lại bỏ con? ", bởi thần chết đang mỉm cười vươn cao lưỡi hái tử thần...

Cả hai phái, nam và nữ đều phải đối diện khuôn mặt của mi, SỢ, trong khi phải đối đầu với nguy hiểm.

Ngay cả môn đệ của Đức Giêsu cũng phải đối mặt với mi, SỢ, trong khi tàu đánh cá ngã nghiêng bởi cơn bão bất ngờ kéo tới. Thuyền cá sắp chìm, mạng sống con người sắp bị xóa sạch khỏi quyển sổ đời.

Các người môn đệ sợ hãi hét to thành tiếng, "Cứu! Cứu chúng tôi".

Sóng cao khổng lồ vươn mình đập thẳng vào mặt thuyền đánh cá nhỏ bé.

Gió mạnh xô đẩy rung rinh mạn thuyền.

Người ta có thể nghe thấy những âm thanh tiếng gỗ nứt rạn của con thuyền gỗ nhỏ,

Cơn bão ác nghiệt không chấm dứt, nhưng lại leo thang cường độ!

Ngư phủ mất hết hy vọng.

Có người đọc mở miệng đọc lời kinh nguyện cuối chuẩn bị linh hồn cho cuộc hành trình cuối cùng dẫn họ về gặp lại khuôn mặt Thượng Đế.

Không còn hy vọng!

Thời điểm tuyệt vọng!

Kết thúc buồn!

Nhưng, khoan!

Dừng lại ...

Đừng bỏ cuộc!

Ngay vào giây phút tuyệt vọng, không biết từ đâu, bóng người xuất hiện: Đức Giêsu. Và Ngài nói: "Đừng sợ."

Và thế là cơn bão dữ biến tan.

Sóng cao biến dạng!

Cuồng phong im lìm!

Trần gian yên tĩnh!

Trên tất cả, sợ hãi biến trôi!

Oh! Đức Giêsu!

Và Ngài phán, "Đừng sợ! Shalom/Bình An! Ta ở với con"!

Ơi Chúa! Con yêu Ngài…

Bởi Ngài luôn ở cùng con trong cơn bão biển, biển đời, biển người...!


Men Don't Feel FEAR! □ Matt 14:22-33

I have to be honest,

I don’t like the saying, “Men don’t cry! Men don’t [feel] fear!”. Whoever says that I forget his/her name...

Oh, please, cut the “crap!”

Dude! Be honest... Human beings are by nature born with fear (actually, countless ones).

Fear is one of many characteristics human beings inherited (but surely not due to the bites of the forbidden fruit of the first two human beings).

Fear was ingrained in human blood on the first day of creation.

Fear was implanted in human souls when God created Adam then Eve.

Fear shows no prejudice, fear is not sexist, for both man and woman fear.

Fear of danger, fear of fire, fear of storm, fear of getting old (one's facial skin appears like an wizened apple left over on the shelf in the kitchen for a long time).

Above all, fear of death.

At the moment one is confronted with mortality, one can measure the accurate level of one’s own humanness (LOL! You might have asked why LOL? Well, whether or not one is chicken is revealed at this special moment).

Fear! Oh, fear! I wish you have never been born.

I faced you, FEAR, when confronted with my own mortality through a dream, a nightmare. In this horrible dream, I was reminded [by whom? I didn't know] of my morality. I woke up, my body was covered in perspiration. For the first time, I deeply realized and felt the threat of my own mortality. I never forget this dream! Oh! Life, my life! Too bad, it will not last for all eternity...

I faced you when the H. pylori bacterium (?) insidiously attacked my stomach… I was laughing with and talking to my friends on a crowded street in the old city of Jerusalem. Suddenly I couldn’t breathe anymore! My face became pale! Like a fish thrown out of the water I gasped for air. I couldn’t stand on my feet anymore! The strength ran out of my legs with muscles. Then I collapsed…

Even Jesus faced you, FEAR, in the Garden of Olives, He faced you so fully that he sweat blood.

And on the cross he screamed out loud, “Eli! Eli! Why have you forsaken me?” for death was smiling at Him…

Both male and female encounter your face, FEAR, while facing dangers.

No wonder the disciples of Jesus faced you, FEAR, while their fishing boat was bombarded by the unexpected storm on the lake. The fishing boat was about to sink, human lives were about to be erased from the book of life.

Out of fear the disciples screamed out loud, “Help! Help!”

The small fishing boat was hit by huge tall waves.

The wind shook the boat violently.

One can hear the loud creaking sounds of the tiny boat,

The vicious storm did not cease, but rather escalates in intensity.

The fishermen were about to lose all hope.

Some said the final prayer to prepare their souls for the journey to see their Maker.

No more hope!

Moment of despair!

Sad ending!

But, wait!

Hold on…

Don’t give up!

At that moment of despair, from nowhere, a figure appeared on the scene: Jesus. And He says, “Fear not.”

The storm died out at once.

There were no more high waves!

There was no more strong wind!

All was quiet!

And above all there was no more fear!

Oh! Jesus!

“Fear not! Shalom/Peace! I am with you,” said Jesus!

Oh! How I love Jesus!

Because you are always with me in the stormy seas…!

□ Nguyễn Trung Tây
www.nguyentrungtay.webs.com

See Also

2/4/2017
Muối Mặn & Đèn Sáng
Nguyễn Trung Tây