1. Máy bay điều khiển từ xa của Quân đoàn Azov tấn công kho hậu cần của Nga gần Mariupol, trong khi có báo cáo về tình trạng thiếu dầu diesel.

Quân đoàn Azov số 1 thuộc Vệ binh Quốc gia đã tấn công các mục tiêu gần Mariupol bị Nga tạm chiếm và biên giới Nga, đồng thời công bố đoạn video vào ngày 25 tháng 5.

“Lãnh thổ Ukraine phải được giải phóng khỏi quân đội Nga. Cách đáng tin cậy nhất để đạt được điều này là di chuyển vùng an toàn cho hậu cần của địch đến gần hơn với chính nước Nga và bán đảo Crimea bị tạm chiếm”, tuyên bố nêu rõ.

Trong một video do Azov phát hành, xa lộ Mariupol-Taganrog và Mariupol-Volnovakha được trình chiếu.

Mariupol, thuộc tỉnh Donetsk, đã bị Nga xâm lược kể từ ngày 21 tháng 5 năm 2022, khi lực lượng Ukraine rút khỏi nhà máy thép Azovstal.

Trong số những người bảo vệ thành phố có các chiến binh thuộc Tiểu đoàn Azov, những người sau đó đã đầu hàng lực lượng Nga, một số người vẫn còn bị giam giữ.

Petro Andriushchenko, cựu cố vấn thị trưởng Mariupol và nhà lãnh đạo Trung tâm Nghiên cứu về Sự xâm lược, đã báo cáo về tình trạng thiếu dầu diesel trong bối cảnh các cuộc tấn công liên tục.

Trong những tuần gần đây, Ukraine đã tăng cường các cuộc tấn công tầm xa vào các cơ sở quân sự và cơ sở hạ tầng hỗ trợ quân đội Nga, cả ở các vùng lãnh thổ bị tạm chiếm và bên trong lãnh thổ Nga.

[Kyiv Independent: Azov Corps drones strike Russian logistics near Mariupol, while diesel shortage reported]

2. Cách thức chiến tranh của Mỹ không hiệu quả. Hoa Kỳ đã không thắng được cuộc chiến nào trong hơn 30 năm qua.

Ivo Daalder, cựu đại sứ Mỹ tại NATO, là nghiên cứu viên cao cấp tại Trung tâm Belfer thuộc Đại học Harvard và là người dẫn chương trình podcast hàng tuần “World Review with Ivo Daalder”. Ông viết chuyên mục “From Across the Pond” cho báo POLITICO. Ông vừa có bài viết nhan đề “America’s way of war isn’t working. It hasn’t won a war in more than 30 years.” nghĩa là “Cách thức chiến tranh của Mỹ không hiệu quả. Hoa Kỳ đã không thắng được cuộc chiến nào trong hơn 30 năm qua.

Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Thụy Khanh.

Mỹ sở hữu quân đội hùng mạnh nhất trong lịch sử nhân loại. Tuy nhiên, Mỹ cũng là nước chưa giành được chiến thắng trong bất kỳ cuộc chiến nào trong suốt hơn 30 năm qua.

Từ năm 1945, Mỹ đã tham gia các cuộc chiến tranh lớn ở Bắc Hàn, Việt Nam, Afghanistan, Iraq và giờ là Iran. Trong số đó, chỉ có Chiến tranh vùng Vịnh năm 1991 được coi là thành công thực sự — nhưng cuộc chiến đó cũng đã gieo mầm cho thảm họa trong tương lai. Trong khi đó, kết quả của các cuộc chiến còn lại dao động từ bế tắc và thất bại đến thảm họa chiến lược, với Iran có lẽ là sai lầm chiến lược tồi tệ nhất mà Mỹ đã mắc phải sau Thế chiến thứ hai.

Vậy tại sao lực lượng quân sự mạnh nhất thế giới lại liên tục thua trong các cuộc chiến mà họ gây ra? Câu trả lời không phải là hỏa lực — mà là tư duy của nước Mỹ.

Nhà chiến lược quân sự vĩ đại người Phổ, Carl von Clausewitz, định nghĩa chiến tranh là sự tiếp tục của chính trị bằng những phương tiện khác. Quân đội là công cụ phục vụ các mục tiêu chính trị — quân đội chỉ là một trong nhiều công cụ, và luôn luôn phục vụ một mục tiêu được xác định rõ ràng.

Mỹ đã đảo ngược lý thuyết này. Washington coi chiến tranh không phải là sự tiếp nối của chính sách mà là sự thất bại của chính sách — một biện pháp cuối cùng được sử dụng khi ngoại giao sụp đổ, thường không có kết quả chính trị cụ thể nào trong tâm trí. Kết quả luôn luôn giống nhau: lực lượng được triển khai mà không có mục tiêu rõ ràng, và không có câu trả lời cho một câu hỏi lẽ ra phải được đặt ra trước mọi quyết định chiến đấu — chiến thắng thực sự trông như thế nào?

Tổng thống Donald Trump là biểu hiện cực đoan nhất của vấn đề này. Tại Iran, ngoại giao hình thức được tiến hành bởi các phái viên không hiểu gì về ngoại giao cũng như vật lý hạt nhân. Sau đó là một chiến dịch ném bom quy mô lớn, dựa trên niềm tin ảo tưởng rằng sự hủy diệt sẽ dẫn đến sự đầu hàng — hay, như tổng thống đã nói vào cuối tuần trước: Chúng ta hoặc sẽ đạt được một thỏa thuận “tốt” hoặc chúng ta sẽ “thổi bay chúng đến tận cùng trời cuối đất”. Nhưng kết quả cuối cùng sẽ không phải là cả hai.

Chúng ta biết điều này bởi vì mặc dù Tổng thống Trump có thể là biểu hiện cực đoan nhất của đường lối sai lầm của nước Mỹ, nhưng ông ta không phải là người duy nhất.

Phương thức chiến tranh của Mỹ được xây dựng trên ba điểm yếu cấu trúc. Thứ nhất, mục tiêu và phương tiện bị đảo ngược: Thay vì xác định mục tiêu chính trị rồi chọn công cụ thích hợp, Washington lại làm ngược lại. Họ sử dụng công cụ quân sự và hy vọng chính trị sẽ theo sau. “Sấm sét cuồn cuộn” ở Việt Nam, “Sốc và kinh hoàng” ở Iraq, “Cơn thịnh nộ sử thi” ở Iran - mỗi lần Mỹ đều triển khai lực lượng áp đảo với niềm tin rằng sự hủy diệt toàn diện sẽ tạo ra kết quả mong muốn.

Nó không bao giờ xảy ra.

Sai lầm thứ hai là tham vọng quá mức. Các cuộc chiến tranh của Mỹ được xây dựng dựa trên những mục tiêu tham vọng nhất có thể: thay đổi chế độ, chuyển đổi nền văn minh, thiết lập dân chủ, chấm dứt khủng bố. Nhưng đây không phải là mục tiêu, mà là những ảo tưởng; và sức mạnh quân sự là một công cụ kém hiệu quả để đạt được chúng.

Chiến tranh vùng Vịnh thành công chính xác là vì Tổng thống George H.W. Bush khi đó đã bác bỏ lối tư duy này. Mục tiêu của ông rất rõ ràng và cụ thể: Ngăn chặn cuộc xâm lược Kuwait của Iraq và khôi phục hiện trạng trước đó — không hơn không kém. Ông đã chống lại áp lực rất lớn phải tiến quân về Baghdad, và sự kiềm chế đó không phải là điểm yếu. Nó đã tạo ra một liên minh thực sự, tính chính đáng và chiến thắng.

Nhiều năm sau ở Trung Đông, Tổng thống George W. Bush — chịu ảnh hưởng bởi chính những cố vấn đã thúc đẩy cha ông tiến xa hơn — đã lựa chọn khác. Kết quả là gì? Một thập niên chiến tranh, một Iran hùng mạnh hơn, và một khu vực bất ổn hơn nhiều so với trước đây.

Cuối cùng, điểm yếu thứ ba và cơ bản nhất là những người lập kế hoạch ở Washington tin rằng sức mạnh áp đảo có thể bù đắp cho động lực bất đối xứng. Điều đó là không thể. Mỹ có thể có sức mạnh, nhưng phía bên kia có ý chí. Việt Cộng, Taliban, đảng Baath, các nhà cách mạng Hồi giáo – họ không hề nao núng. Họ không có nơi nào để đi và không có gì để mất.

Khi Việt Cộng phát động cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân năm 1968, tấn công đồng thời hơn 100 thành phố, quân đội Mỹ gọi đó là một thất bại của kẻ thù. Và mặc dù về mặt chiến thuật thì đúng, nhưng về mặt chiến lược thì ngược lại. Cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân đã phá vỡ sự ủng hộ của công chúng Mỹ và làm thay đổi cục diện chiến tranh. Việt Cộng biết họ đang chiến đấu vì điều gì, trong khi Washington từ lâu đã đánh mất điều đó.

Nhiều thập niên sau ở Afghanistan, các quan chức Mỹ đã kinh ngạc trước sự khéo léo của chính họ — lực lượng đặc nhiệm cưỡi ngựa, bom chính xác và một chế độ bị lật đổ chỉ trong vài tuần. Tuy nhiên, chỉ vài ngày trước khi cuộc ném bom bắt đầu, Tổng thống Bush đã hỏi “ai sẽ điều hành đất nước” một khi Taliban bị lật đổ — một câu hỏi hợp lý mà không ai nghĩ đến trước khi tiếp nhiên liệu cho máy bay B-52. Những người lính cưỡi ngựa rất tài giỏi, nhưng không có lý thuyết nào về những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Hơn nữa, thủ lĩnh lâu năm của al Qaeda, Osama bin Laden, vẫn đang lẩn trốn.

Rồi đến Iraq, với những người lên kế hoạch cho cuộc chiến dự đoán một cuộc chiến dễ dàng, trong đó quân đội Mỹ sẽ được chào đón như những người giải phóng. Nhưng cuộc xâm lược đã giải tán quân đội Iraq, đẩy hàng trăm ngàn người đàn ông có vũ trang, bị sỉ nhục ra đường mà không có việc làm hay tương lai. Cuộc nổi dậy sau đó lẽ ra không nên làm ai ngạc nhiên, nhưng nó lại làm tất cả mọi người bất ngờ.

Lý lẽ đó sụp đổ thậm chí còn nhanh hơn ở Iran. Chiến lược, nếu có, chỉ gói gọn trong việc: Giết chết nhà lãnh đạo tối cao của đất nước và hy vọng vào một người kế nhiệm ôn hòa hơn. Theo tờ New York Times, Mỹ và Israel đặt hy vọng vào cựu Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad để lấp đầy khoảng trống quyền lực. Nhưng bản thân ông ta cũng không phải là người ôn hòa; họ cũng không có kế hoạch nào cho việc đưa ông ta lên nắm quyền, không có kế hoạch nào cho trường hợp thất bại, và không có kế hoạch nào để ngăn Tehran làm điều mà ai cũng biết họ sẽ làm: đó là đóng cửa eo biển Hormuz đối với tất cả các tàu thuyền ngoại trừ tàu của họ.

Đến thời điểm này, những thất bại lặp đi lặp lại của Mỹ quá nhiều, kéo dài qua quá nhiều thập niên bởi quá nhiều nhà lãnh đạo khác nhau — cả đảng Cộng hòa lẫn đảng Dân chủ — đến nỗi không thể coi đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Chúng phản ánh một khiếm khuyết sâu sắc hơn trong phương thức chiến tranh của Mỹ.

Vậy, một phương pháp tốt hơn sẽ như thế nào?

Điểm xuất phát phải là sự khiêm nhường hơn và bớt kiêu ngạo hơn. Đúng vậy, quân đội Mỹ rất phi thường — như vụ bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro hồi tháng Giêng đã chứng minh. Không một cơ quan tình báo nào khác có thể tìm ra bin Laden, và không một lực lượng quân sự nào khác có thể bắt giữ hắn ta từ sâu bên trong Pakistan mà không ai hay biết. Nhưng những khả năng đáng kinh ngạc này không thể thay thế cho tư duy mạch lạc và chiến lược đúng đắn.

Sự vượt trội về chiến thuật không bảo đảm thành công về chiến lược, cũng như sự yếu kém về chiến thuật không bảo đảm thất bại.

Các lãnh đạo quân sự Hoa Kỳ đã hiểu điều này từ rất lâu trước khi Washington quên mất. Năm 1984, Bộ trưởng Quốc phòng lúc bấy giờ là Caspar Weinberger — người bị ám ảnh bởi chiến tranh Việt Nam và Li Băng — đã trình bày rõ ràng trong khuôn khổ của ông về việc xác định khi nào và bằng cách nào Hoa Kỳ nên sử dụng lực lượng quân sự: lợi ích có tính sống còn phải rõ ràng, mục tiêu được xác định và có thể đạt được, sự ủng hộ trong nước và quốc tế, sử dụng sức mạnh áp đảo cho các mục đích hạn chế, chiến lược rút lui rõ ràng, và chiến tranh chỉ là biện pháp cuối cùng.

Cựu Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Colin Powell, người từng là một sĩ quan trẻ ở Việt Nam và sau này là trợ lý quân sự của Weinberger, đã tinh chỉnh và mài giũa những nguyên tắc này một thập niên sau đó. Cả hai người đều đã chứng kiến điều gì xảy ra khi Mỹ chiến đấu mà không có chiến lược và đều muốn tránh lặp lại điều đó.

Học thuyết Weinberger/Powell vẫn là khuôn khổ đúng đắn cho đến ngày nay. Nó không phải là chủ nghĩa hòa bình, mà là logic chiến lược — logic đã được áp dụng thành công trong Chiến tranh vùng Vịnh. Và đó cũng chính xác là điều đã thiếu vắng trong mọi cuộc xung đột kể từ đó. Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth có thể đã viện dẫn Weinberger như là kim chỉ nam cho việc sử dụng vũ lực của Mỹ ở Iran, nhưng ông ta đã phớt lờ mọi nguyên tắc của nó.

Mỹ liên tục thất bại không phải vì quân đội yếu mà vì họ luôn lựa chọn công cụ trước khi xác định mục tiêu. Do đó, không có gì đáng ngạc nhiên khi đội quân hùng mạnh nhất trong lịch sử nhân loại lại không thể giành chiến thắng trong những cuộc chiến mà họ khởi xướng.

[Politico: America’s way of war isn’t working. It hasn’t won a war in more than 30 years.]

3. Trong cuộc điện đàm với Rubio, Ngoại trưởng Lavrov truyền đạt kế hoạch tấn công vào các “trung tâm ra quyết định” ở Kyiv, đồng thời kêu gọi di tản đại sứ quán Mỹ.

Theo thông cáo của Bộ Ngoại giao Nga, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov đã có cuộc điện đàm với Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio vào ngày 25 tháng 5, trong đó ông Lavrov nói với ông Rubio rằng Mạc Tư Khoa sẽ bắt đầu các cuộc tấn công vào “các trung tâm ra quyết định” và kêu gọi Mỹ “bảo đảm việc di tản nhân viên ngoại giao của họ”.

Cuộc điện đàm diễn ra sau tuyên bố được Bộ Ngoại giao Nga đưa ra trước đó cùng ngày, thông báo kế hoạch tiến hành một loạt các cuộc tấn công tầm xa quy mô lớn mới nhằm vào Kyiv, bao gồm cả các mục tiêu quân sự của Ukraine tại thủ đô và các “trung tâm ra quyết định”, mà Mạc Tư Khoa gọi là hành động trả đũa cho cuộc tấn công của Ukraine vào tỉnh Luhansk bị tạm chiếm, mà mục tiêu vẫn còn gây tranh cãi. Nga tuyên bố một khu ký túc xá đã bị tấn công, trong khi Ukraine cho biết họ đã tấn công vào một cơ sở chỉ huy máy bay điều khiển từ xa của Nga.

Theo thông cáo, ông Lavrov cảnh báo về “các cuộc tấn công có hệ thống và liên tục” nhằm vào Kyiv, đồng thời lưu ý đến tuyên bố khuyến nghị các phái đoàn ngoại giao di tản nhân viên tại Kyiv. Cuộc điện đàm này là lần liên lạc đầu tiên giữa hai quan chức kể từ ngày 5 tháng 5, khi hai bên được tường trình đã thảo luận về các nỗ lực hòa bình do Mỹ làm trung gian.

Ngoài những lời đe dọa, Bộ Ngoại giao Nga cho biết hai quan chức này cũng đã thảo luận về tình hình ở eo biển Hormuz cũng như Cuba.

Lời đe dọa này xuất hiện chỉ một ngày sau một trong những cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa quy mô lớn nhất từ trước đến nay của Nga vào thủ đô, khiến hai người thiệt mạng và hơn 80 người bị thương, khi các cuộc tấn công được ghi nhận ở hầu hết mọi quận của thành phố.

Ukraine đã trả đũa bằng một cuộc tấn công vào trạm bơm và phân phối dầu Vtorovo là một trung tâm cơ sở hạ tầng chiến lược cung cấp nhiên liệu cho tỉnh Mạc Tư Khoa. Các xe bồn chở nhiên liệu cũng bị tấn công. Quang cảnh trên xa lộ M12 dẫn vào Thủ đô Nga y hệt như một bãi chiến trường. Trong quá khứ, Ukraine đã tấn công vào các tàu chở dầu của Nga, nhưng đây là lần đầu tiên họ tấn công vào các xe chở dầu.

Trong tuyên bố của Bộ Ngoại giao Nga, công dân nước ngoài, bao gồm cả các nhà ngoại giao, được khuyến khích rời khỏi thành phố, trong khi người dân Ukraine được kêu gọi tránh xa “cơ sở hạ tầng quân sự và hành chính của chế độ Tổng thống Zelenskiy”.

Vào đêm 22 tháng 5, máy bay điều khiển từ xa của Ukraine được tường trình đã tấn công một cơ sở giáo dục ở thành phố Starobilsk thuộc tỉnh Luhansk, khu vực đã bị Nga xâm lược kể từ những tuần đầu tiên của cuộc chiến tranh toàn diện.

Theo Mạc Tư Khoa, 21 người, trong đó có trẻ em, đã thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương trong vụ tấn công vào khu ký túc xá và một tòa nhà liền kề của Trường Cao đẳng Sư phạm Starobilsk.

Cùng ngày, Kyiv đã đáp trả bằng cách gọi tuyên bố của Nga là “thông tin sai lệch”, nhấn mạnh rằng họ tuân thủ nghiêm ngặt luật nhân đạo quốc tế và chỉ tấn công các cơ sở hạ tầng quân sự và các công trình được sử dụng cho mục đích quân sự.

Bộ Tổng tham mưu Ukraine báo cáo rằng một cuộc tấn công đã được thực hiện tại khu vực Starobilsk nhằm vào một cơ sở chỉ huy của đơn vị và trường huấn luyện máy bay điều khiển từ xa tinh nhuệ Rubicon của Nga, hoạt động trên khắp chiến tuyến ở Ukraine, nhưng không cung cấp thêm chi tiết.

Ngày 15 tháng 5, Tổng thống Zelenskiy cảnh báo về kế hoạch của Nga nhằm tấn công “các trung tâm ra quyết định”, bao gồm cả tòa nhà Văn phòng Tổng thống ở trung tâm Kyiv.

Nga thường xuyên sử dụng luận điệu trả đũa để biện minh cho các cuộc tấn công lớn vào các thành phố và cơ sở hạ tầng dân sự của Ukraine, mặc dù chính Nga mới là bên gây hấn trong cuộc chiến chống lại một Ukraine có chủ quyền.

Mặc dù có đủ khả năng, Nga cho đến nay vẫn hầu như không tấn công các tòa nhà chính phủ quan trọng nhất ở Kyiv.

Trước cuộc điện đàm, Ngoại trưởng Andrii Sybiha cho biết Ukraine “không nên khuất phục trước sự tống tiền của Nga”, đồng thời kêu gọi phương Tây đáp trả “tương xứng” với các mối đe dọa, bao gồm “các gói viện trợ bổ sung và các biện pháp trừng phạt bổ sung”.

“Putin phải hiểu rằng ông sẽ không đạt được gì bằng các biện pháp quân sự. Thay vào đó, ông cần phải cứu đất nước mình, nếu ông vẫn còn có thể,” Sybiha nói thêm, đề cập đến tác động của các cuộc tấn công tầm xa của Ukraine đối với nền kinh tế Nga.

[Kyiv Independent: In call with Rubio, FM Lavrov conveys planned strikes on 'decision-making centers' in Kyiv, urges US embassy evacuation]

4. Tổng thống Trump bảo vệ thỏa thuận hạt nhân Iran giữa lúc bị đảng Cộng hòa chỉ trích.

Tổng thống Trump đã bảo vệ thỏa thuận hòa bình mà ông cho rằng Mỹ sắp đạt được với Iran sau phản ứng dữ dội từ các nhà lập pháp Cộng hòa theo đường lối cứng rắn, những người cho rằng thỏa thuận này có vẻ yếu hơn so với những gì Tổng thống Barrack Obama đã thiết lập được trước chiến tranh.

Các thông tin được tiết lộ về dự thảo thỏa thuận cho thấy Mỹ và Iran có thể đồng ý chấm dứt chiến tranh mà không cần ngay lập tức giải quyết vấn đề năng lực hạt nhân của Tehran. Việc bỏ sót này đã thu hút sự chú ý gay gắt, bởi việc kiềm chế chương trình hạt nhân của Iran là một trong những lý do chính mà Tòa Bạch Ốc viện dẫn khi phát động các chiến dịch quân sự vào tháng Hai.

Các nhà phê bình, bao gồm cả cựu Ngoại trưởng Mike Pompeo, đã lên án các thông số được báo cáo. Những người phản đối lập luận rằng khuôn khổ này không phù hợp với chính sách đối ngoại “Nước Mỹ trên hết”, cho rằng nó giống với thỏa thuận hạt nhân thời Obama năm 2015 – Kế hoạch Hành động Toàn diện Chung, gọi tắt là JCPOA – mà Tổng thống Trump đã rút khỏi trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình. Thậm chí, còn tệ hơn nếu xét đến vấn đề trầm trọng là sự ách tắc ở eo biển Hormuz.

Hôm Chúa Nhật, Tổng thống Trump tỏ ra khó chịu trước những so sánh đó, bác bỏ quan điểm cho rằng những nỗ lực ngoại giao hiện tại của ông giống với các chiến lược trong quá khứ. Trên trang Truth Social, tổng thống khẳng định rằng thỏa thuận đang được đàm phán hiện nay là “hoàn toàn trái ngược” với thỏa thuận năm 2015.

Ông lập luận rằng thỏa thuận của chính quyền Obama đã tạo ra “con đường trực tiếp cho Iran phát triển vũ khí hạt nhân. Còn thỏa thuận hiện đang được chính quyền Trump đàm phán với Iran thì hoàn toàn ngược lại!”

Ông cũng cho biết các cuộc đàm phán đang “diễn ra một cách có trật tự và mang tính xây dựng” và “thời gian đang đứng về phía chúng ta”.

Trong một sự thay đổi đáng chú ý về ngôn từ, tổng thống cũng nhận xét rằng mối quan hệ giữa Washington và Tehran đang chuyển đổi thành “một mối quan hệ chuyên nghiệp và hiệu quả hơn nhiều”. Tuy nhiên, ông nhắc lại lằn ranh đỏ nghiêm ngặt, tuyên bố rằng Mỹ sẽ không bao giờ cho phép Iran phát triển vũ khí hạt nhân. Tehran luôn khẳng định chương trình làm giàu uranium của họ chỉ nhằm mục đích phục vụ năng lượng dân sự và nghiên cứu y tế, phủ nhận mọi tham vọng xây dựng kho vũ khí hạt nhân.

Trong một bài đăng tiếp theo trên Truth Social vào Chúa Nhật, Tổng thống Trump đã tái khẳng định chiến lược đàm phán của mình, so sánh đường lối của ông với các vị tiền nhiệm.

“Nếu tôi đạt được thỏa thuận với Iran, đó sẽ là một thỏa thuận tốt và đúng đắn, không giống như thỏa thuận dưới thời Obama, vốn đã trao cho Iran một lượng tiền mặt khổng lồ và mở đường rõ ràng cho việc sở hữu vũ khí hạt nhân”, ông viết.

Tổng thống Trump tiếp tục: “Thỏa thuận của chúng tôi hoàn toàn trái ngược, nhưng không ai nhìn thấy nó, hoặc biết nó là gì. Nó thậm chí còn chưa được đàm phán xong. Vì vậy, đừng nghe những kẻ thua cuộc, những người chỉ trích điều mà họ chẳng biết gì. Không giống như những người tiền nhiệm của tôi, những người lẽ ra phải giải quyết vấn đề này từ nhiều năm trước, tôi không bao giờ ký kết những thỏa thuận tồi tệ!”

[Newsweek: Trump Defends Iran Deal Amid Republican Criticism]

5. Theo các nguồn tin, thỏa thuận tiềm năng bao gồm gia hạn lệnh ngừng bắn 60 ngày và chấm dứt giao tranh trên tất cả các mặt trận, kể cả Li Băng.

Các quan chức Pakistan thân cận với Thủ tướng Shehbaz Sharif và am hiểu về các cuộc đàm phán ngoại giao đang diễn ra, đã xác nhận với CBS News rằng, nếu Iran chấp thuận, các điều khoản trong dự thảo biên bản ghi nhớ bao gồm:

Thứ nhất, gia hạn thỏa thuận ngừng bắn hiện tại thêm 60 ngày.

Thứ hai, Iran sẽ ngay lập tức mở lại eo biển Hormuz và thực hiện các bước để bảo đảm giao thông trở lại trạng thái trước chiến tranh trong vòng 30 ngày.

Thứ ba, Iran và Mỹ, cùng với các đồng minh, tuyên bố chấm dứt ngay lập tức và vĩnh viễn tất cả các hoạt động quân sự trên mọi mặt trận, bao gồm cả Li Băng. Họ cũng cam kết không gây chiến với nhau và kiềm chế việc đe dọa hoặc sử dụng vũ lực.

Thứ tư, Iran tái khẳng định sẽ không bao giờ phát triển vũ khí hạt nhân.

Thứ năm, Iran đồng ý rằng kho dự trữ uranium làm giàu của nước này sẽ được giải quyết theo một cơ chế mà cả hai bên cùng thống nhất.

Thứ sáu, các vấn đề liên quan đến việc đóng băng tài sản tài chính của Iran và các lệnh trừng phạt đối với chế độ này sẽ được giải quyết dựa trên việc Iran tuân thủ các điểm đã nêu ở trên.

Một quan chức cao cấp của chính quyền Mỹ về cơ bản đã xác nhận tất cả 5 điểm trên với đài CBS News hôm Thứ Hai, 25 Tháng Năm, ngoại trừ tuyên bố chấm dứt mọi hoạt động quân sự trên mọi mặt trận, bao gồm cả Li Băng, và việc gia hạn lệnh ngừng bắn thêm 60 ngày.

[CBSNews: Potential deal includes 60-day ceasefire extension, halt of fighting on all fronts, including Lebanon, sources say]

6. Iran mở lại truy cập internet quốc tế, truyền thông nhà nước đưa tin.

Hôm Thứ Ba, 26 Tháng Năm, truyền thông nhà nước Iran đưa tin nước này đã mở lại truy cập internet quốc tế sau gần ba tháng bị gián đoạn.

Theo truyền thông nhà nước Iran, dẫn lời Bộ Truyền thông, Tổng thống Masoud Pezeshkian đã ra lệnh khôi phục kết nối vào thứ Hai.

Các hãng thông tấn Tasnim và Fars của Iran đưa tin: “Sắc lệnh nhằm khôi phục truy cập internet về trạng thái trước Tháng Giêng đã được tổng thống thông báo cho Bộ Truyền thông.”

Theo thông báo của NetBlocks, một tổ chức quan sát internet, hôm thứ Hai, hầu hết người dân Iran đã không thể truy cập internet trong 87 ngày.

“Biện pháp này đã loại bỏ mọi sự minh bạch xung quanh các vụ hành quyết, làm gia tăng điều kiện sống vô nhân đạo và sự bất ổn hàng ngày mà các nhà phê bình, người bất đồng chính kiến và khách du lịch bị giam giữ phải đối mặt”, nhóm này cho biết.

Chính quyền Iran ban đầu đã cắt đứt truy cập internet vào tháng Giêng trong bối cảnh các cuộc biểu tình rầm rộ chống lại chính phủ. Sau khi các kết nối được khôi phục dần dần, Tehran lại áp đặt lệnh cắt internet mới sau khi Mỹ và Israel bắt đầu các cuộc tấn công nhằm vào Iran vào ngày 28 tháng Hai.

Iran, thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao đã đưa ra tuyên bố trước công chúng hôm thứ Hai, khẳng định “chính quyền Iran vẫn vững như bàn thạch và sẽ không có sự thoái lui nào”.

Theo hãng tin Tsanim, trong một tuyên bố ngắn gọn gửi tới “người dân Iran thân yêu”, hội đồng đã kêu gọi sự đoàn kết dân tộc, trong bối cảnh Tehran và Mỹ tiếp tục đàm phán về một thỏa thuận hòa bình tiềm năng.

Trong thông điệp gửi tới công chúng, Hội đồng An ninh cho biết sức mạnh của quốc gia “đã được thể hiện trên đấu trường quân sự, đấu trường ngoại giao và các đại diện nhân dân hiện diện trên đường phố với sự kháng cự anh dũng, đẩy lùi kẻ thù.”

Tổng thống Trump cho biết thỏa thuận với Iran “về cơ bản đã được đàm phán xong” và Tehran thừa nhận đã có tiến triển nhưng nói rằng việc ký kết thỏa thuận không phải là điều sắp xảy ra.

[CBSNews: Iran reopening international internet access, state media reports]

7. Vì sao thỏa thuận này khiến một số đảng viên Cộng hòa lo ngại?

Những phát biểu của Tổng thống Trump vào sáng Chúa Nhật được đưa ra sau khi ông đăng tải vào tối thứ Bảy rằng một thỏa thuận hòa bình đã được “đàm phán phần lớn” sau các cuộc đàm phán với một số nhà lãnh đạo vùng Vịnh và các đồng minh khác của Mỹ ở Trung Đông.

Các nhà trung gian hòa giải Pakistan cũng đã có cuộc gặp với các quan chức Iran tại Tehran vào cuối tuần qua.

Các chi tiết của thỏa thuận chưa được tiết lộ, nhưng các yếu tố được báo cáo bao gồm một thời gian ngừng bắn kéo dài để tiếp tục đàm phán các điều khoản mở lại eo biển Hormuz và đạt được sự đồng thuận về các vấn đề hạt nhân - một sự gia hạn đã gây lo ngại cho một số thành viên cao cấp của đảng Cộng hòa.

Theo các báo cáo của truyền thông Iran và Mỹ, dự thảo thỏa thuận bao gồm thời gian đàm phán 30 ngày để giải quyết vấn đề eo biển Hormuz hiện đang bị phong tỏa, và thời hạn ngừng bắn 60 ngày mà hãng thông tấn nhà nước Iran Tasnim cho biết là để giải quyết “vấn đề hạt nhân” sau khi đạt được thỏa thuận.

Thượng Nghị Sĩ Roger Wicker, chủ tịch Ủy ban Quân sự Thượng viện, đã đăng tải trên X vào thứ Bảy rằng: “Thỏa thuận ngừng bắn 60 ngày được đồn đoán – với niềm tin rằng Iran sẽ tham gia một cách thiện chí – sẽ là một thảm họa”.

“Tất cả những thành quả đạt được từ Chiến dịch Epic Fury sẽ trở nên vô nghĩa!”

Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham của bang South Carolina, một trong những người ủng hộ mạnh mẽ nhất cuộc chiến, cũng cảnh báo rằng một thỏa thuận như vậy có thể dẫn đến “sự thay đổi lớn về cán cân quyền lực trong khu vực và theo thời gian sẽ là một cơn ác mộng đối với Israel.”

Cựu Giám đốc CIA kiêm Ngoại trưởng Mike Pompeo đã so sánh nó với thỏa thuận JCPOA được đàm phán dưới thời Barack Obama năm 2015, cũng được ký kết bởi một số đồng minh của Mỹ.

Thỏa thuận đó đã hạn chế việc làm giàu uranium của Iran và cho phép cơ quan quản lý thực hiện các chuyến thăm giám sát để đổi lấy một số biện pháp nới lỏng trừng phạt. Tổng thống Trump đã rút Mỹ khỏi JCPOA trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình, với lý do đó là một thỏa thuận tồi.

Nhưng hôm thứ Bảy, Pompeo nói rằng thỏa thuận hiện tại dường như được sao chép từ “sách hướng dẫn” của người tiền nhiệm ông.

“Hoàn toàn không phải là ‘Nước Mỹ trên hết’. Mọi chuyện rất đơn giản: Mở cửa eo biển chết tiệt đó ra. Ngăn chặn Iran tiếp cận nguồn tiền. Loại bỏ đủ năng lực của Iran để nước này không thể đe dọa các đồng minh của chúng ta trong khu vực,” ông đăng tải trên X.

Tuy nhiên, một số người khác trong đảng lại ủng hộ nỗ lực của Tổng thống Trump hơn, với Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson nói rằng ông “rất vui mừng khi biết một thỏa thuận hòa bình với Iran đang được tiến hành.”

[Newsweek: Why the Deal Alarmed Some Republicans]

8. Sau vụ tấn công bằng hỏa tiễn Oreshnik khổng lồ của Nga, chiến dịch dọn dẹp ở Kyiv tiếp tục sang ngày thứ hai.

Trong diễn từ gởi quốc dân đồng bào tối 25 tháng 5, Tổng thống Volodymyr Zelenskiy cho biết, chiến dịch dọn dẹp tại Kyiv sau cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa quy mô lớn của Nga vào cuối tuần qua vẫn tiếp tục sang ngày thứ hai, với gần 100 nhân viên cấp cứu có mặt tại nhiều hiện trường bị tấn công.

Trong cuộc tấn công được kể là lớn nhất của Nga, Kyiv và khu vực xung quanh đã trở thành mục tiêu của hàng trăm máy bay điều khiển từ xa và hỏa tiễn, gây thương vong và tàn phá trên khắp thủ đô.

Tổng cộng, hai người đã thiệt mạng và 87 người khác bị thương ở thủ đô, trong đó có ba trẻ em, Tổng thống Zelenskiy cho biết.

Ông cho biết thêm, các nỗ lực khắc phục hậu quả cuộc tấn công của Nga vẫn đang tiếp diễn tại các quận Shevchenkivsky và Podilsky của Kyiv. Gần 100 nhân viên từ Cơ quan Dịch vụ Khẩn cấp Nhà nước Ukraine đã tham gia, trong khi khoảng 300 địa điểm trên khắp Kyiv, bao gồm gần 150 nhà ở và chung cư, đã bị hư hại.

“Tôi biết ơn các nhân viên y tế đã điều trị và hỗ trợ người dân của chúng ta. Tôi cảm ơn tất cả những người tham gia vào nỗ lực phục hồi, tất cả các dịch vụ khẩn cấp và công cộng,” Tổng thống Zelenskiy nói.

[Kyiv Independent: After huge Russian missile, Oreshnik strike, Kyiv cleanup operation continues for second day]

9. Iran đã nói gì về kế hoạch hòa bình của Tổng thống Trump?

Trong khi đó, truyền thông Iran đã bác bỏ tuyên bố của Tổng thống Trump rằng một thỏa thuận giữa các quốc gia tham chiến sắp được hoàn tất và cho biết Tehran vẫn sẽ quản lý eo biển Hormuz - một điểm mấu chốt trong các cuộc đàm phán nhằm chấm dứt chiến tranh.

Các quan chức Iran vẫn chưa đưa ra phản hồi. Tuy nhiên, hãng thông tấn Fars của nước này, vốn có mối liên hệ mật thiết với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, gọi tắt là IRGC kiểm soát tuyến đường thủy này, cho biết lập trường chính thức của Tehran là eo biển này sẽ vẫn thuộc “quyền độc quyền và quyền quyết định của Cộng hòa Hồi giáo Iran”.

Tờ Middle East Eye tiếp tục đưa tin, bác bỏ tuyên bố của Tổng thống Trump rằng một thỏa thuận sắp đạt được, gọi đó là “chưa hoàn chỉnh và không phù hợp với thực tế”.

Bất chấp sự lạc quan rõ ràng của tổng thống rằng một thỏa thuận sẽ đạt được để chấm dứt cuộc xung đột kéo dài gần ba tháng, vẫn còn một số điểm bất đồng cơ bản giữa Tehran và Washington.

Tổng thống Trump cho biết ông đã dành cuối tuần để gọi điện cho các đồng minh của Mỹ ở Trung Đông nhằm đạt được thỏa thuận chấm dứt chiến tranh ở Iran. Hình ảnh Tổng thống Trump tại Phòng Bầu dục ngày 21 tháng 5 năm 2026 ở Washington, DC

Việc mở cửa hoàn toàn eo biển Hormuz - nơi thường vận chuyển khoảng một phần năm lượng dầu mỏ của thế giới - là một yêu cầu quan trọng của Mỹ, nhưng Iran cho đến nay vẫn duy trì lập trường chủ quyền tuyệt đối đối với tuyến đường thủy quan trọng này.

Tehran đã làm tắc nghẽn giao thông qua eo biển bằng cách đe dọa và tấn công các tàu chở dầu, khí đốt và các hàng hóa khác. Kết quả là, hầu hết các tàu đều không dám đi qua và lưu lượng vận chuyển đã giảm 90% so với trước chiến tranh.

[Newsweek: What Iran Has Said About Trump's Peace Plan]

1. Lãnh đạo đối lập lưu vong của Belarus, bà Tsikhanouskaya, đã đến Kyiv trong chuyến thăm chính thức đầu tiên.

Lãnh đạo đối lập Belarus đang sống lưu vong, Sviatlana Tsikhanouskaya, đã đến Kyiv vào ngày 25 tháng 5, đánh dấu chuyến thăm chính thức đầu tiên của bà tới Ukraine.

Chuyến thăm diễn ra sau cuộc tấn công trên không tàn khốc của Nga vào đêm 24 tháng 5, chủ yếu nhắm vào Kyiv và khu vực xung quanh, khiến ít nhất 4 người thiệt mạng và khoảng 100 người bị thương.

“Chuyến thăm này là biểu tượng của tình đoàn kết giữa nhân dân Belarus và Ukraine trong cuộc đấu tranh chung vì tự do và phẩm giá,” bà Tsikhanouskaya cho biết.

Sau khi đến nơi bằng tàu hỏa, bà Tsikhanouskaya bắt đầu chuyến thăm bằng việc viếng mộ Maria Zaitseva, một nhà hoạt động người Belarus đã gia nhập lực lượng Ukraine và thiệt mạng ở miền đông Ukraine vào Tháng Giêng năm 2025.

Cuối ngày hôm đó, bà đã tận mắt chứng kiến hậu quả của cuộc tấn công của Nga vào Kyiv cuối tuần trước và đến thăm nhà máy điện hạt nhân Chernobyl cùng thị trấn Pripyat bị bỏ hoang gần đó, chỉ cách biên giới Belarus vài km.

Trong những ngày tới, bà Tsikhanouskaya dự kiến sẽ gặp gỡ các nhà lãnh đạo Ukraine, các tình nguyện viên và đại diện của các tổ chức người Belarus lưu vong.

Các cuộc thảo luận dự kiến sẽ tập trung vào hợp tác giữa Ukraine và phe đối lập dân chủ Belarus, an ninh khu vực và các biện pháp ngăn chặn Belarus can thiệp sâu hơn vào cuộc chiến của Nga.

Lãnh đạo phe đối lập đã gặp Ngoại trưởng Andrii Sybiha vào ngày đầu tiên chuyến thăm của bà.

“Ukraine luôn phân biệt rõ ràng giữa chế độ đã lôi kéo Belarus vào cuộc xâm lược của Nga và người dân Belarus”, ông Sybiha phát biểu trong một cuộc họp báo chung.

“Chúng tôi tin chắc rằng người dân Belarus xứng đáng được tự do, độc lập và quyền tự quyết định tương lai của đất nước mình.”

“Cho đến nay, khoảng một ngàn người Belarus vẫn đang bị giam giữ vì lập trường dân sự của họ, và nhiều người đã bị buộc phải rời khỏi đất nước do sự đàn áp. Chúng tôi thấy được sự phản kháng và lập trường của các bạn.”

Để tăng cường hợp tác, nhà ngoại giao hàng đầu của Ukraine cho biết một Đại sứ đặc mệnh toàn quyền, ông Yaroslav Chornohor, đã được bổ nhiệm để quản lý quan hệ với phe đối lập dân chủ Belarus.

“Chúng tôi hiểu rõ rằng Ukraine ngày nay không chỉ đang bảo vệ nền độc lập của mình,” bà Tsikhanouskaya nói bên cạnh ông Sybiha. “Tôi tin chắc rằng chiến thắng của Ukraine sẽ mở đường cho tự do của Belarus.”

Sybiha đã xác nhận chuyến thăm của bà Tsikhanouskaya vào ngày 22 tháng 5 trong bối cảnh căng thẳng leo thang giữa Kyiv và chế độ Lukashenko - đồng minh thân cận của Mạc Tư Khoa.

Tổng thống Volodymyr Zelenskiy ngày càng cảnh báo rằng Nga có thể sớm mở một mặt trận mới chống lại miền bắc Ukraine trong khi tìm cách lôi kéo Belarus vào cuộc chiến sâu hơn.

Ông Lukashenko, người mà chế độ của ông đã cho phép lực lượng Nga sử dụng lãnh thổ Belarus làm căn cứ cho cuộc tấn công Kyiv năm 2022, đã phủ nhận những kế hoạch đó và đề xuất một cuộc gặp với Tổng thống Zelenskiy tại Belarus hoặc Ukraine.

Kyiv đã bác bỏ đề nghị này, trong khi Sybiha cho biết Ukraine muốn đối thoại với phe đối lập dân chủ Belarus.

[Kyiv Independent: Belarus' exiled opposition leader Tsikhanouskaya arrives in Kyiv on first official visit]

10. ‘Tiến triển’ trong đàm phán

Phía Mỹ đã thể hiện thái độ lạc quan khi thảo luận về các cuộc đàm phán, vốn diễn ra gián đoạn kể từ khi lệnh ngừng bắn mong manh có hiệu lực vào ngày 8 tháng 4.

Ngoại trưởng Marco Rubio cho biết đã có “tiến bộ đáng kể”, nhưng nói với các phóng viên hôm Chúa Nhật rằng vẫn còn “nhiều việc phải làm” trong một cuộc họp báo nhân chuyến thăm cấp nhà nước tới Ấn Độ.

Ông Rubio cho biết có “khả năng trong vài giờ tới, thế giới sẽ nhận được một số tin tốt” liên quan đến việc mở cửa trở lại eo biển Hormuz.

Thủ tướng Pakistan, Shehbaz Sharif, cũng chúc mừng Tổng thống Trump hôm Chúa Nhật vì “những nỗ lực phi thường của ông trong việc theo đuổi hòa bình”, và bày tỏ hy vọng nước này có thể đăng cai một vòng đàm phán khác giữa Iran và Mỹ “rất sớm”.

Pakistan đang dẫn đầu nỗ lực hòa giải khu vực, với tư lệnh quân đội cao cấp nhất của nước này, Thống soái Asim Munir, hiện đang ở Tehran để đàm phán với giới lãnh đạo Iran.

Tuy nhiên, phản ứng của truyền thông Iran đặt ra nhiều câu hỏi về việc mở cửa trở lại eo biển. Đầu tuần này, Iran dường như cũng đã củng cố quyền kiểm soát tuyến đường vận chuyển quan trọng này, bằng cách chính thức hóa một hệ thống yêu cầu các tàu phải trả phí và được cấp phép để đi qua eo biển.

Iran cũng không thay đổi các yêu cầu cốt lõi của mình về việc chấm dứt lệnh phong tỏa của Mỹ đối với các cảng của nước này và dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đối với hàng xuất khẩu của Iran.

Iran cũng khẳng định quyền duy trì chương trình hạt nhân của mình, mà nước này cho là nhằm mục đích sản xuất năng lượng dân sự. Việc Iran làm giàu uranium là lằn ranh đỏ đối với Tổng thống Trump, người đã phát động chiến tranh vì lo ngại Iran sắp phát triển vũ khí hạt nhân.

Tuy nhiên, một giải pháp nhanh chóng sẽ có lợi cho tổng thống Mỹ, người có tỷ lệ ủng hộ về kinh tế đang giảm sút khi cuộc chiến tiếp tục đẩy giá dầu toàn cầu và giá khí đốt trong nước lên mức cao nhất trong nhiều năm.

Giá dầu Brent, tiêu chuẩn quốc tế, đã tăng vọt từ 60 đô la một thùng vào đầu năm lên mức đỉnh điểm hơn 120 đô la trong thời kỳ leo thang chiến tranh.

Nhà phân tích Patrick De Haan của GasBuddy nói rằng giá dầu “có thể tăng vọt vào tuần tới” nếu thỏa thuận không thành hiện thực. Ông cho rằng nếu lời hứa của Tổng thống Trump về một thỏa thuận sắp đạt được không thành hiện thực, “giá dầu có khả năng sẽ tăng mạnh trở lại”.

[Newsweek: 'Progress' in Negotiations]

11. Putin ký luật cho phép sử dụng lực lượng quân sự để ‘bảo vệ công dân Nga’ ở nước ngoài.

Ngày 25 tháng 5, Putin đã ký một dự luật trên thực tế cho phép ông xâm lược các quốc gia khác dưới danh nghĩa “bảo vệ công dân Nga” ở nước ngoài.

Luật này, được Duma Quốc gia Nga thông qua vào ngày 13 tháng 5, cho phép tổng thống Nga ra lệnh triển khai quân đội ra nước ngoài để “bảo vệ” công dân Nga đang đối mặt với việc bị bắt giữ, giam cầm, xét xử hoặc các hình thức bức hại khác do các quốc gia nước ngoài và tòa án quốc tế gây ra.

Thông tin này xuất hiện trong bối cảnh các quan chức phương Tây ngày càng đưa ra cảnh báo rằng Nga có thể phát động một cuộc tấn công chống lại NATO trong những năm tới, một kịch bản được xem là ngày càng thực tế kể từ cuộc xâm lược toàn diện Ukraine năm 2022.

Các nhà lập pháp Nga đã coi dự luật này như một phần trong nỗ lực “chống lại chiến dịch bài Nga đang lan tràn ở nước ngoài”.

Andrey Kartapolov, nhà lãnh đạo Ủy ban Quốc phòng Duma Quốc gia, đã liên kết dự luật này với trường hợp của Alexander Butyagin, một nhà khảo cổ học người Nga bị giam giữ ở Ba Lan trong vài tháng vì các cuộc khai quật bất hợp pháp ở Crimea bị Nga tạm chiếm.

Mạc Tư Khoa đã nhiều lần đe dọa các nước láng giềng dưới chiêu bài bảo vệ người Nga sống ở nước ngoài. Lập luận tương tự cũng được sử dụng để biện minh cho hành động gây hấn của Nga đối với Ukraine kể từ năm 2014.

[Kyiv Independent: Putin signs law authorizing use of military force to 'protect Russian citizens' abroad]

12. Thỏa thuận này bao gồm những gì?

Chính quyền Trump vẫn chưa tiết lộ bất kỳ chi tiết nào về đề xuất này, nhưng một số thông tin đã bị rò rỉ ra truyền thông Mỹ từ các nguồn tin giấu tên được tường trình quen thuộc với kế hoạch.

Hãng Reuters đưa tin rằng khuôn khổ này sẽ được tiến hành theo ba giai đoạn, bắt đầu bằng việc chấm dứt chiến tranh một cách chính thức, giảm leo thang căng thẳng ở eo biển Hormuz, và một giai đoạn đàm phán kéo dài 30 ngày nhằm đạt được một thỏa thuận lâu dài hơn.

Theo Axios dẫn lời một quan chức Mỹ, thỏa thuận này cũng sẽ được hỗ trợ bởi việc gia hạn lệnh ngừng bắn hiện tại thêm 60 ngày, trong thời gian đó Iran sẽ được phép bán dầu mà không bị hạn chế.

Tuần này, Iran đã siết chặt hơn nữa việc kiểm soát giao thông qua eo biển Hormuz, và truyền thông nước này cho đến nay vẫn bác bỏ tuyên bố của Tổng thống Trump rằng tuyến đường thủy quốc tế này sẽ được mở cửa trở lại.

Theo tờ New York Times, thỏa thuận này bao gồm một “cam kết rõ ràng” từ Iran về việc giao nộp uranium được làm giàu cao. Tuy nhiên, hôm Chúa Nhật, một “nguồn tin cao cấp của Iran” giấu tên nói với Reuters rằng Tehran không đưa ra bất kỳ cam kết nào như vậy.

“Vấn đề hạt nhân sẽ được giải quyết trong các cuộc đàm phán để đạt được thỏa thuận cuối cùng và do đó không nằm trong thỏa thuận hiện tại”, nguồn tin cho biết.

Trong các phát biểu công khai, các quan chức Iran đã thận trọng trong đánh giá của họ về thỏa thuận mà Tổng thống Trump đang ca ngợi.

Thứ trưởng Ngoại giao phụ trách các vấn đề pháp lý và quốc tế Kazem Gharibabadi hôm Chúa Nhật cho biết Iran đang “tìm kiếm hòa bình bằng sức mạnh, theo đuổi ngoại giao với phẩm giá và kiên quyết bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, độc lập và các quyền của đất nước Iran thân yêu của chúng ta”.

Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Iran cho biết, bất kỳ sự liên kết nào giữa hai bên không nên được xem là dấu hiệu cho thấy có thể đạt được thỏa thuận về các vấn đề cốt lõi.

“Xu hướng tuần này là giảm bớt các tranh chấp, nhưng vẫn còn những vấn đề cần được thảo luận thông qua các nhà hòa giải. Chúng ta sẽ phải chờ xem tình hình sẽ kết thúc như thế nào trong ba hoặc bốn ngày tới”, ông Esmail Baghaei cho biết, theo trích dẫn của Reuters.

Ông Baghaei cho biết dự thảo khung thỏa thuận bao gồm 14 điều khoản liên quan đến “những điểm cốt yếu để chấm dứt cuộc chiến tranh áp đặt” cũng như “những vấn đề cơ bản” đối với Tehran.

Ông nói với giới truyền thông hôm thứ Bảy: “Trong vòng một khoảng thời gian hợp lý từ 30 đến 60 ngày, các chi tiết của những điểm này sẽ được thảo luận và cuối cùng sẽ đạt được một thỏa thuận”.

[Newsweek: What Is in the Deal?]