BÀI HỌC TRUNG THÀNH
CHÚA NHẬT III MÙA CHAY NĂM A
Chuyện đời thường, nhiều khi rất nhỏ, lại mang sức đánh động lương tâm cách sâu xa. Câu chuyện về chú chó Hachikō là một câu chuyện như thế.
Mỗi ngày, Hachikō đều ra ga Shibuya Station để đón người chủ của mình, giáo sư Hidesaburō Ueno, sau giờ làm việc. Nhưng một ngày kia, người chủ ấy qua đời đột ngột và không bao giờ trở lại nữa.
Hachikō không biết điều đó. Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, nó vẫn đến đứng nơi sân ga quen thuộc để chờ đợi. Nó đã chờ đợi chủ mình gần mười năm, 1925-1935, cho đến khi chết ngay tróngân ga.
Câu chuyện ấy làm nhiều người xúc động. Người ta dựng tượng Hachikō không phải để tôn vinh một con vật, nhưng để nhắc con người nhớ đến một giá trị rất căn bản của đời sống: LÒNG TRUNG THÀNH.
Chính tại đây, Hachikō trở thành biểu tượng trung thành khiến con người phải suy nghĩ.
I. BẢN NĂNG VÀ TỰ DO.
Hachikō trung thành với chủ của nó. Nhưng sự trung thành ấy thuộc về bản năng. Một con vật gắn bó với người nuôi dưỡng mình và trung thành theo cách rất tự nhiên.
Con người thì khác. Con người được Thiên Chúa ban cho tự do. Chính tự do làm nên phẩm giá cao quý của con người, vì nhờ đó con người có thể yêu thương, có thể hiến dâng và có thể trung thành một cách ý thức.
Nhưng cũng chính vì có tự do, con người lại có khả năng quên đi tình yêu đã dành cho mình.
II. ĐOÀN DÂN TRONG SA MẠC.
Kinh Thánh kể rằng sau khi được Thiên Chúa giải thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập, dân Israel bước vào hành trình sa mạc. Họ đã thấy bao dấu lạ của Thiên Chúa: Biển Đỏ mở ra, manna từ trời rơi xuống, cột mây và cột lửa dẫn đường...
Nhưng chỉ một cơn khát nước cũng đủ khiến họ hoang mang và kêu trách. Họ hỏi một câu hỏi đầy đau xót: "Có Đức Chúa ở giữa chúng ta hay không?.
Câu hỏi ấy được nhắc đến trong biến cố mạch nước Meribah và Massah, được kể lại trong sách Xuất hành. Đó là khoảnh khắc bộc lộ sự yếu đuối của lòng người: Con người rất dễ quên những ân huệ đã nhận được.
III. HÌNH ẢNH CỦA CHÚNG TA HÔM NAY.
Nhìn lại câu chuyện ấy, có lẽ chúng ta nhận ra phần nào hình ảnh của chính mình. Chúng ta không còn sống trong sa mạc, nhưng đang sống trong một thời đại còn được ban nhiều ân sủng hơn nữa. Chúng ta biết Chúa Kitô, được lãnh nhận bí tích Rửa tội, được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa và Thánh Thể.
Thánh Phaolô nói rằng tảng đá trong sa mạc chính là Đức Kitô, như được nhắc đến trong thư thứ I gởi tín hữu Côrintô (1Cr 10, 4): Chúa Giêsu - từ cạnh sườn bị đâm thâu - suối nguồn cứu độ đã tuôn trào cho nhân loại.
Thế nhưng, giữa bao ân sủng ấy, con người vẫn nhiều lần yếu đuối. Có những lúc chúng ta quên mất tình yêu của Thiên Chúa, quên mất những lời hứa của chính mình, và quên cả những người được trao cho chúng ta để yêu thương.
Những lúc ấy, lòng trung thành trở thành một điều không dễ.
IV. CÚI ĐẦU TRƯỚC MỘT BÀI HỌC.
Có lẽ chính vì thế mà khi nhìn vào câu chuyện Hachikō, người ta không chỉ xúc động, mà còn thấy nơi đó một lời nhắc nhở. Không phải để so sánh con người với một con vật, vì phẩm giá con người luôn cao quý hơn muôn loài.
Nhưng câu chuyện ấy giống như một tấm gương âm thầm đặt trước lương tâm chúng ta: Nếu một con vật còn biết trung thành với người đã chăm sóc mình, thì con người - được Thiên Chúa yêu thương và cứu chuộc - lại càng được mời gọi sống lòng trung thành sâu xa hơn biết bao.
V. TRUNG THÀNH VỚI TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA.
Thiên Chúa không chỉ là Đấng tạo dựng. Chúa còn yêu thương, cứu chuộc và không ngừng nâng đỡ chúng ta trên hành trình đời mình. Dẫu con người nhiều lần yếu đuối, Thiên Chúa vẫn luôn trung tín. Chúa không ngừng chờ đợi chúng ta trở về.
Lòng trung thành của chúng ta, vì thế, không phải là một gánh nặng, nhưng là một lời đáp trả tình yêu.
VI. LỜI MỜI GỌI CHO MỖI NGƯỜI.
Câu chuyện nhỏ nơi một sân ga ở Tokyo có thể trở thành một lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho đời sống đức tin của chúng ta hôm nay.
Lòng trung thành được xây dựng từ những điều rất nhỏ: Trung thành trong lời cầu nguyện mỗi ngày; Trung thành trong bổn phận; Trung thành trong những lời hứa; Trung thành với những người Chúa trao cho mình chăm sóc...
Đặc biệt, đối với những người được Chúa mời gọi phục vụ đoàn dân của Chúa, lòng trung thành với ơn gọi càng trở thành một hồng ân quý giá.
VI. BÀI HỌC KHÔNG PHẢI TỪ CHÚ CHÓ, NHƯNG TỪ MỘT BẢN NĂNG TRUNG THÀNH.
Hachikō, năm này qua năm khác, đợi chủ mình nơi Shibuya Station đông đúc. Nó không hiểu hết câu chuyện của cuộc đời, nhưng trái tim của nó biết chờ đợi. Nó đứng đó, lặng lẽ, kiên nhẫn, trung thành.
Ở một nơi khác, xa xôi trong sa mạc nóng bỏng, đoàn dân Israel lại đứng trước một tảng đá khô cằn. Họ khát nước, họ mệt mỏi, và trong cơn khát, họ đã buông ra một câu hỏi đau lòng: "Có Đức Chúa ở giữa chúng ta hay không?".
Một bên là sự chờ đợi trung thành của một con vật. Một bên là sự hoang mang và nghi ngờ của con người.
Một bên sống theo bản năng nhưng trung thành. Bên kia có lý trí, tự do, nhân phẩm, được chìu chuộng, được nhận làm dân riêng, thậm chí là con của Thiên Chúa, lại dễ dàng ngã về phía bất trung, vô lễ và càn quấy.
Nhưng câu chuyện của Thiên Chúa với con người không dừng lại ở đó. Nhiều thế kỷ sau, tại một giếng nước của miền Samari, có Chúa Giêsu đứng đó, mệt mỏi vì đường xa, chờ một người phụ nữ đến kín nước. Và khi chị đến, Chúa nói với chị một lời vượt xa mọi cơn khát của đời người: "Ai uống nước Ta ban sẽ không bao giờ còn khát nữa" (Ga 4, 14).
Từ tảng đá trong sa mạc, Thiên Chúa đã cho nước chảy ra để cứu dân khỏi chết khát. Nhưng nơi Chúa Kitô, Thiên Chúa còn làm hơn thế nữa: Thiên Chúa ban suối Nguồn Sự Sống, Suối Nguồn không bao giờ cạn.
Và có lẽ đó mới là câu hỏi sâu xa nhất dành cho mỗi chúng ta hôm nay: Một con vật còn biết chờ đợi người đã yêu thương nó. Còn chúng ta, những người đã biết Thiên Chúa, đã nhận biết tình yêu cứu độ của Chúa Kitô, có biết trung thành với tình yêu ấy hay không?
Mùa Chay là thời gian để chúng ta lặng lẽ nhìn lại chính mình. Không phải để thất vọng về những yếu đuối của mình, nhưng để nhớ rằng Thiên Chúa vẫn đang đứng đó, như Chúa Giêsu bên giếng nước năm xưa, kiên nhẫn chờ đợi con người đến với mình.
Bởi vì khi con người tìm đến Suối Nguồn ấy, cơn khát sâu thẳm nhất của đời mình mới được lấp đầy.
Chỉ khi ấy, trái tim con người mới học được điều mà cả một câu chuyện nhỏ ở một sân ga xa xôi đã nhắc nhở:
Trung thành với tình yêu là con đường dẫn tới sự sống.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
CHÚA NHẬT III MÙA CHAY NĂM A
Chuyện đời thường, nhiều khi rất nhỏ, lại mang sức đánh động lương tâm cách sâu xa. Câu chuyện về chú chó Hachikō là một câu chuyện như thế.
Mỗi ngày, Hachikō đều ra ga Shibuya Station để đón người chủ của mình, giáo sư Hidesaburō Ueno, sau giờ làm việc. Nhưng một ngày kia, người chủ ấy qua đời đột ngột và không bao giờ trở lại nữa.
Hachikō không biết điều đó. Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, nó vẫn đến đứng nơi sân ga quen thuộc để chờ đợi. Nó đã chờ đợi chủ mình gần mười năm, 1925-1935, cho đến khi chết ngay tróngân ga.
Câu chuyện ấy làm nhiều người xúc động. Người ta dựng tượng Hachikō không phải để tôn vinh một con vật, nhưng để nhắc con người nhớ đến một giá trị rất căn bản của đời sống: LÒNG TRUNG THÀNH.
Chính tại đây, Hachikō trở thành biểu tượng trung thành khiến con người phải suy nghĩ.
I. BẢN NĂNG VÀ TỰ DO.
Hachikō trung thành với chủ của nó. Nhưng sự trung thành ấy thuộc về bản năng. Một con vật gắn bó với người nuôi dưỡng mình và trung thành theo cách rất tự nhiên.
Con người thì khác. Con người được Thiên Chúa ban cho tự do. Chính tự do làm nên phẩm giá cao quý của con người, vì nhờ đó con người có thể yêu thương, có thể hiến dâng và có thể trung thành một cách ý thức.
Nhưng cũng chính vì có tự do, con người lại có khả năng quên đi tình yêu đã dành cho mình.
II. ĐOÀN DÂN TRONG SA MẠC.
Kinh Thánh kể rằng sau khi được Thiên Chúa giải thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập, dân Israel bước vào hành trình sa mạc. Họ đã thấy bao dấu lạ của Thiên Chúa: Biển Đỏ mở ra, manna từ trời rơi xuống, cột mây và cột lửa dẫn đường...
Nhưng chỉ một cơn khát nước cũng đủ khiến họ hoang mang và kêu trách. Họ hỏi một câu hỏi đầy đau xót: "Có Đức Chúa ở giữa chúng ta hay không?.
Câu hỏi ấy được nhắc đến trong biến cố mạch nước Meribah và Massah, được kể lại trong sách Xuất hành. Đó là khoảnh khắc bộc lộ sự yếu đuối của lòng người: Con người rất dễ quên những ân huệ đã nhận được.
III. HÌNH ẢNH CỦA CHÚNG TA HÔM NAY.
Nhìn lại câu chuyện ấy, có lẽ chúng ta nhận ra phần nào hình ảnh của chính mình. Chúng ta không còn sống trong sa mạc, nhưng đang sống trong một thời đại còn được ban nhiều ân sủng hơn nữa. Chúng ta biết Chúa Kitô, được lãnh nhận bí tích Rửa tội, được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa và Thánh Thể.
Thánh Phaolô nói rằng tảng đá trong sa mạc chính là Đức Kitô, như được nhắc đến trong thư thứ I gởi tín hữu Côrintô (1Cr 10, 4): Chúa Giêsu - từ cạnh sườn bị đâm thâu - suối nguồn cứu độ đã tuôn trào cho nhân loại.
Thế nhưng, giữa bao ân sủng ấy, con người vẫn nhiều lần yếu đuối. Có những lúc chúng ta quên mất tình yêu của Thiên Chúa, quên mất những lời hứa của chính mình, và quên cả những người được trao cho chúng ta để yêu thương.
Những lúc ấy, lòng trung thành trở thành một điều không dễ.
IV. CÚI ĐẦU TRƯỚC MỘT BÀI HỌC.
Có lẽ chính vì thế mà khi nhìn vào câu chuyện Hachikō, người ta không chỉ xúc động, mà còn thấy nơi đó một lời nhắc nhở. Không phải để so sánh con người với một con vật, vì phẩm giá con người luôn cao quý hơn muôn loài.
Nhưng câu chuyện ấy giống như một tấm gương âm thầm đặt trước lương tâm chúng ta: Nếu một con vật còn biết trung thành với người đã chăm sóc mình, thì con người - được Thiên Chúa yêu thương và cứu chuộc - lại càng được mời gọi sống lòng trung thành sâu xa hơn biết bao.
V. TRUNG THÀNH VỚI TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA.
Thiên Chúa không chỉ là Đấng tạo dựng. Chúa còn yêu thương, cứu chuộc và không ngừng nâng đỡ chúng ta trên hành trình đời mình. Dẫu con người nhiều lần yếu đuối, Thiên Chúa vẫn luôn trung tín. Chúa không ngừng chờ đợi chúng ta trở về.
Lòng trung thành của chúng ta, vì thế, không phải là một gánh nặng, nhưng là một lời đáp trả tình yêu.
VI. LỜI MỜI GỌI CHO MỖI NGƯỜI.
Câu chuyện nhỏ nơi một sân ga ở Tokyo có thể trở thành một lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho đời sống đức tin của chúng ta hôm nay.
Lòng trung thành được xây dựng từ những điều rất nhỏ: Trung thành trong lời cầu nguyện mỗi ngày; Trung thành trong bổn phận; Trung thành trong những lời hứa; Trung thành với những người Chúa trao cho mình chăm sóc...
Đặc biệt, đối với những người được Chúa mời gọi phục vụ đoàn dân của Chúa, lòng trung thành với ơn gọi càng trở thành một hồng ân quý giá.
VI. BÀI HỌC KHÔNG PHẢI TỪ CHÚ CHÓ, NHƯNG TỪ MỘT BẢN NĂNG TRUNG THÀNH.
Hachikō, năm này qua năm khác, đợi chủ mình nơi Shibuya Station đông đúc. Nó không hiểu hết câu chuyện của cuộc đời, nhưng trái tim của nó biết chờ đợi. Nó đứng đó, lặng lẽ, kiên nhẫn, trung thành.
Ở một nơi khác, xa xôi trong sa mạc nóng bỏng, đoàn dân Israel lại đứng trước một tảng đá khô cằn. Họ khát nước, họ mệt mỏi, và trong cơn khát, họ đã buông ra một câu hỏi đau lòng: "Có Đức Chúa ở giữa chúng ta hay không?".
Một bên là sự chờ đợi trung thành của một con vật. Một bên là sự hoang mang và nghi ngờ của con người.
Một bên sống theo bản năng nhưng trung thành. Bên kia có lý trí, tự do, nhân phẩm, được chìu chuộng, được nhận làm dân riêng, thậm chí là con của Thiên Chúa, lại dễ dàng ngã về phía bất trung, vô lễ và càn quấy.
Nhưng câu chuyện của Thiên Chúa với con người không dừng lại ở đó. Nhiều thế kỷ sau, tại một giếng nước của miền Samari, có Chúa Giêsu đứng đó, mệt mỏi vì đường xa, chờ một người phụ nữ đến kín nước. Và khi chị đến, Chúa nói với chị một lời vượt xa mọi cơn khát của đời người: "Ai uống nước Ta ban sẽ không bao giờ còn khát nữa" (Ga 4, 14).
Từ tảng đá trong sa mạc, Thiên Chúa đã cho nước chảy ra để cứu dân khỏi chết khát. Nhưng nơi Chúa Kitô, Thiên Chúa còn làm hơn thế nữa: Thiên Chúa ban suối Nguồn Sự Sống, Suối Nguồn không bao giờ cạn.
Và có lẽ đó mới là câu hỏi sâu xa nhất dành cho mỗi chúng ta hôm nay: Một con vật còn biết chờ đợi người đã yêu thương nó. Còn chúng ta, những người đã biết Thiên Chúa, đã nhận biết tình yêu cứu độ của Chúa Kitô, có biết trung thành với tình yêu ấy hay không?
Mùa Chay là thời gian để chúng ta lặng lẽ nhìn lại chính mình. Không phải để thất vọng về những yếu đuối của mình, nhưng để nhớ rằng Thiên Chúa vẫn đang đứng đó, như Chúa Giêsu bên giếng nước năm xưa, kiên nhẫn chờ đợi con người đến với mình.
Bởi vì khi con người tìm đến Suối Nguồn ấy, cơn khát sâu thẳm nhất của đời mình mới được lấp đầy.
Chỉ khi ấy, trái tim con người mới học được điều mà cả một câu chuyện nhỏ ở một sân ga xa xôi đã nhắc nhở:
Trung thành với tình yêu là con đường dẫn tới sự sống.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG