1. 40 Bài Tĩnh Tâm Mùa Chay: Thứ Tư Tuần Thứ 2 Mùa Chay, Ngày 4 Tháng 3 Năm 2026
Gr 18:18-20
Tv 30(31):5-6, 14-16
Mt 20:17-28
Xin Chúa cứu rỗi con bằng tình yêu thương bền vững của Ngài. (Đáp Ca Thánh vịnh)
Chúng ta đang sống trong một xã hội ưa chuộng sự tiêu cực. Tin xấu lại trở thành tin tốt, và sự thất bại của một người thì thú vị hơn là việc ăn mừng thành tựu của người đó.
Thường thì, trong mỗi nhóm đều có một người cố gắng nắm quyền kiểm soát, mong muốn mọi người khác phải tuân theo. Tuy nhiên, lãnh đạo đích thực là làm việc với người khác để đạt được kết quả tích cực - biến những tình huống khó khăn thành cơ hội phát triển và giúp đỡ người khác phát huy hết khả năng của mình, tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương của Chúa.
Khi chúng ta bị tổn thương—hoặc khi chúng ta làm tổn thương người khác—liệu chúng ta có dừng lại để suy nghĩ về cách chúng ta có thể trưởng thành và làm thế nào để cùng nhau hướng tới một kết quả tốt đẹp hơn? Đường lối đơn giản này giúp chúng ta tương tác với người khác theo cách xây dựng hy vọng và lòng tin. Chúa Kitô cho chúng ta thấy rằng lòng thương xót và sự tha thứ có tác dụng tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn nhiều so với sự hung hăng hay trả thù.
Chúa Giêsu nói với Giacóp và Gioan rằng con đường dẫn đến hạnh phúc đích thực trên thiên đường là chia sẻ sự đau khổ của Ngài và làm chứng đến mức đổ cả máu mình. Chứng tá như vậy chỉ có thể thực hiện được và chỉ truyền cảm hứng khi nó xuất phát từ sự tha thứ chân thành: học hỏi từ những vết thương của mình và để chúng sinh ra trái tốt. Chính trong trái tim mà sự chân thật đích thực trỗi dậy, và người khác có thể cảm nhận được sự thật đó.
Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con chịu đựng những thử thách và đau khổ vì danh Ngài. Amen.
Cha Richard Green Osppe
Source:VietCatholic
2. Giáo hội ở Sri Lanka: Hãy để cuộc điều tra vụ đánh bom lễ Phục Sinh diễn ra “không bị cản trở” sau khi lãnh đạo cơ quan tình báo bị bắt giữ.
Giáo Hội Công Giáo tại Sri Lanka đã kêu gọi cuộc điều tra đang diễn ra về vụ đánh bom Chúa Nhật Phục sinh năm 2019 được tiếp tục mà không có sự can thiệp chính trị, sau khi cựu lãnh đạo tình báo nước này bị bắt giữ với cáo buộc âm mưu và tiếp tay cho các vụ tấn công.
Trong cuộc phỏng vấn được công bố hôm Thứ Bẩy, 28 Tháng Hai, Đức Hồng Y Malcolm Ranjith, Tổng Giám Mục Colombo đã yêu cầu cho phép cuộc điều tra được tiến hành đến cùng.
“Chúng tôi kính đề nghị cho phép các cuộc điều tra này được tiếp tục và mọi người hãy kiên nhẫn chờ đợi,” ngài nói.
Diễn biến này xảy ra sau vụ bắt giữ Thiếu tướng Suresh Sallay, người từng là nhà lãnh đạo tình báo quân đội Sri Lanka vào thời điểm xảy ra các vụ đánh bom tự sát phối hợp vào sáng Chúa Nhật Phục sinh năm 2019, vào ngày 25 tháng 2. Các vụ tấn công vào ba nhà thờ và ba khách sạn đã khiến 279 người thiệt mạng, trong đó có 45 người nước ngoài, và hơn 500 người khác bị thương.
Hai nhà thờ Công Giáo — Đền thờ Thánh Anthony ở Colombo và Nhà thờ Thánh Sebastian ở Negombo, một vùng ngoại ô của Colombo — chiếm khoảng hai phần ba số thương vong.
“Chúng tôi muốn cuộc điều tra được tiến hành mà không bị cản trở từ bất kỳ phía nào”, Đức Hồng Y nói.
“Pháp luật phải đứng trên mọi người, phải công bằng và đối xử bình đẳng với tất cả mọi người. Cho dù người đó là chính trị gia, người giàu có, sĩ quan quân đội hay doanh nhân, không ai đứng trên pháp luật. Nếu ai đó vi phạm pháp luật và phạm tội, người đó phải bị đưa ra trước pháp luật”, ngài nói thêm.
Một sĩ quan điều tra của Cục Điều tra Hình sự, gọi tắt là CID nói với AFP rằng Sallay đã bị bắt vì “âm mưu và tiếp tay cho các vụ tấn công Chúa Nhật Phục sinh”.
Hai ngày sau vụ đánh bom Lễ Phục Sinh, Gotabaya Rajapaksa tuyên bố tranh cử tổng thống vào tháng 11 năm 2019 và giành chiến thắng áp đảo với lời hứa sẽ xóa bỏ chủ nghĩa khủng bố. Sau đó, Rajapaksa đã bổ nhiệm Sallay đứng đầu Cơ quan Tình báo Nhà nước, gọi tắt là SIS.
Một bộ phim tài liệu của kênh Channel 4 năm 2023 cáo buộc rằng Sallay có liên hệ với những kẻ đánh bom Hồi giáo và đã gặp chúng trước vụ tấn công. Một người tố giác đã nói với kênh truyền hình này rằng Sallay đã cho phép các vụ đánh bom diễn ra nhằm gây ảnh hưởng đến cuộc bầu cử tổng thống theo hướng có lợi cho Rajapaksa. Sallay đã phủ nhận những cáo buộc này.
“Giáo Hội Công Giáo luôn kêu gọi điều tra để tìm ra những kẻ chịu trách nhiệm về các vụ tấn công và đưa chúng ra trước pháp luật nhằm bảo đảm công lý cho các nạn nhân và gia đình của họ”, Đức Hồng Y nói.
Đức Hồng Y Malcolm Ranjith của Colombo đã nói trong những ngày sau vụ đánh bom rằng ngài sẽ hủy bỏ các Thánh lễ Phục Sinh nếu Giáo hội nhận được cảnh báo về vụ đánh bom.
Ngài lưu ý rằng các cuộc điều tra đã bị đình trệ hiệu quả dưới thời tổng thống Rajapaksa và cũng không có tiến triển gì dưới thời người kế nhiệm ông, Ranil Wickremesinghe.
“Trong 16 tháng qua, từ tháng 11 năm 2024 đến nay, Cục Điều tra Hình sự, gọi tắt là CID đã tiến hành một cuộc điều tra toàn diện và độc lập về các vụ tấn công Lễ Phục Sinh”, Đức Hồng Y cho biết. Ngài nói thêm rằng các cuộc điều tra mới đã được bắt đầu sau khi kênh Channel 4 phát sóng về âm mưu đằng sau các vụ đánh bom.
Tổng thống Anura Kumara Dissanayake, người đắc cử vào tháng 9 năm 2024, đã cam kết sẽ truy tố thủ phạm. Ông đã cách chức Sallay khỏi vị trí nhà lãnh đạo cơ quan tình báo và khởi động một cuộc điều tra mới của Cục Điều tra Hình sự, gọi tắt là CID, dẫn đến việc bắt giữ thủ phạm gần bảy năm sau các vụ tấn công.
Source:EWTN News
3. Các giám mục Đức thông qua văn bản thành lập 'Ủy Ban Thượng Hội Đồng'
Các giám mục nước Đức đã chính thức thông qua điều lệ cho một “Ủy Ban Thượng Hội Đồng” quốc gia trong tương lai sau khi kết thúc Tiến Trình Công Nghị gây tranh cãi, tạo tiền đề cho một phán quyết quyết định từ Rôma.
Tại cuộc họp toàn thể mùa xuân ở Würzburg từ ngày 23 đến 26 tháng 2, các thành viên của Hội đồng Giám mục Đức đã thông qua văn bản vào ngày 24 tháng 2. Điều lệ này giờ đây sẽ được chuyển đến Tòa Thánh để được công nhận, nếu không thì tổ chức này không thể được thành lập.
Trong một tuyên bố được đưa ra vào ngày bỏ phiếu, hội nghị cho biết: “Phiên họp toàn thể của Hội đồng Giám mục Đức hôm 24 tháng 2 năm 2026 đã thông qua điều lệ của Ủy Ban Thượng Hội Đồng tương lai của Giáo Hội Công Giáo tại Đức. Phiên họp toàn thể của Ủy ban Trung ương các tín hữu Công Giáo Đức đã phê chuẩn điều lệ này vào tháng 11 năm 2025.”
Ủy Ban Thượng Hội Đồng được đề xuất nhằm mục đích duy trì tính liên tục về cấu trúc cho Tiến Trình Công Nghị, là quá trình cải cách được khởi xướng vào năm 2019 để đáp ứng cuộc khủng hoảng lạm dụng và nhằm giải quyết các vấn đề về quyền lực, đạo đức tình dục, đời sống linh mục và vai trò của phụ nữ. Điều lệ đã được hoàn thiện bởi Tiến Trình Công Nghị vào tháng 11 năm 2025 và được Ủy ban Trung ương Công Giáo Đức (ZdK) phê duyệt cùng tháng đó. Với sự chấp thuận của các giám mục hiện đã được bảo đảm, dự án bước vào giai đoạn cuối cùng trước khi có thể được thực hiện.
Theo lời mở đầu của điều lệ, Ủy Ban Thượng Hội Đồng được hình thành như một cơ quan thường trực. Văn bản nêu rõ: “Để phục vụ sứ mệnh hoán cải và đổi mới mang tính thượng Hội đồng của Giáo Hội Công Giáo tại Đức, Ủy Ban Thượng Hội Đồng được thành lập dưới sự bảo trợ chung của Hội đồng Giám mục Đức và Ủy ban Trung ương các tín hữu Công Giáo Đức (ZdK)”. Văn bản cũng cho biết thêm rằng hội nghị “tiếp tục công việc của mình trong bối cảnh những mối quan tâm của Con đường Thượng Hội đồng và trên cơ sở văn kiện cuối cùng của Thượng Hội đồng về Tính Thượng Hội đồng “ và “dẫn dắt các quyết định chung thông qua các cuộc tham khảo ý kiến thượng Hội đồng và sự phân định thiêng liêng”.
Văn bản này cũng nêu rõ rằng cơ quan mới “góp phần hiện thực hóa sự tham gia có phẩm chất trong toàn bộ đời sống của Giáo hội”, nhấn mạnh mục tiêu thiết lập các cấu trúc chung ở cấp quốc gia.
Điều 1 của điều lệ định nghĩa Ủy Ban Thượng Hội Đồng là “một cơ quan thượng hội đồng, trong đó các giám mục và các tín hữu khác, theo phẩm giá rửa tội chung và ơn gọi tương ứng của họ, cùng nhau thảo luận và thông qua các nghị quyết, nhằm thực hiện công chính cho sứ mệnh sai phái của Giáo hội”. Điều khoản này nêu rõ rằng văn kiện cuối cùng của Thượng Hội đồng Giám mục là “một phần của giáo huấn thường quy” và trích dẫn một chỉ thị từ Ban Thư ký chung của Thượng Hội đồng ngày 15 tháng 3 năm 2025. Điều khoản này cũng khẳng định rằng cơ quan này “tôn trọng trật tự hiến pháp của Giáo hội và bảo vệ các quyền của các giám mục giáo phận và Hội đồng Giám mục Đức cũng như các thủ tục và cơ quan của giáo phận”.
Điều 2 nêu rõ các nhiệm vụ của Ủy Ban Thượng Hội Đồng. Trong số đó, Hội nghị “thảo luận và thông qua các nghị quyết theo nghĩa của ‘các quy trình ra quyết định Thượng Hội đồng’ … về các vấn đề quan trọng của đời sống Giáo hội có ý nghĩa trên phạm vi giáo phận”. Điều khoản này cũng cam kết tăng cường “các cấu trúc Thượng Hội đồng và một nền văn hóa Thượng Hội đồng trong mọi lĩnh vực của Giáo hội” và kết nối các sáng kiến của giáo phận.
Cấu trúc mới được nêu chi tiết trong Điều 3 và Điều 4. Kế hoạch hiện tại dự kiến sẽ có 27 giám mục giáo phận, 27 thành viên giáo dân và 27 đại diện được bầu tham gia. Điều lệ quy định rằng “các thành viên của Ủy Ban Thượng Hội Đồng đều có quyền bỏ phiếu như nhau” và “không bị ràng buộc bởi bất kỳ chỉ thị nào trong việc thực hiện quyền của mình”. Thành phần cân bằng này được trình bày như một biểu hiện của sự đa dạng của dân Chúa tại Đức.
Điều này diễn ra sau những lời bảo đảm công khai từ Giám mục Georg Bätzing của Limburg, chủ tịch Hội đồng Giám mục Đức, rằng dự thảo văn bản đã được chia sẻ không chính thức với Vatican nhiều tháng trước đó. Ông cho biết Đức Tổng Giám Mục Filippo Iannone, Trưởng ban Văn bản Pháp luật, và Văn phòng Giám mục đã nhận được điều lệ trước để xem xét sơ bộ.
Những nỗ lực trước đây nhằm thành lập một “Ủy Ban Thượng Hội Đồng” với quyền ra quyết định ở cấp quốc gia đã vấp phải sự phản đối từ Tòa Thánh, vốn cảnh báo rằng một cơ quan như vậy không thể đặt trên hoặc ngang hàng với quyền lực của các giám mục giáo phận. Đề xuất hiện tại tránh sử dụng thuật ngữ trước đó và đưa ra những tham chiếu rõ ràng về việc bảo vệ quyền của các giám mục, nhưng cũng tương tự như vậy, nó hình dung một cơ quan hỗn hợp thường trực thực hiện các chức năng thảo luận và thông qua nghị quyết.
Nếu được Tòa thánh công nhận, Ủy Ban Thượng Hội Đồng dự kiến sẽ tổ chức phiên họp khai mạc vào tháng 11 năm 2026, và phiên họp thứ hai dự kiến vào tháng 4 năm 2027. Điều lệ dự kiến sẽ được phê duyệt ban đầu theo hình thức thử nghiệm, phù hợp với thông lệ giáo luật đối với các cấu trúc giáo hội mới.
Bằng việc phê chuẩn điều lệ của Ủy Ban Thượng Hội Đồng, các giám mục Đức đã tiến thêm một bước nữa trong việc tìm cách đưa các cấu trúc thượng hội đồng được phát triển trong quá trình đó vào một khuôn khổ quốc gia thường trực. Những tháng tới sẽ quyết định liệu Tòa Thánh có đánh giá cơ quan được đề xuất là phù hợp với luật giáo hội và trật tự hiến pháp của Giáo hội hay không.
Hồ sơ hiện đang nằm ở Rôma. Được biết, hồ sơ đang được xem xét bởi Bộ Giám mục, với sự tham khảo ý kiến từ Bộ Giáo lý Đức tin và Phủ Quốc vụ khanh. Giáo hoàng Lêô XIV đã được thông báo nhiều lần trong những tháng gần đây. Quá trình công nhận sẽ quyết định liệu các điều lệ có được chấp thuận thử nghiệm, sửa đổi nhiều hay bị từ chối ở dạng hiện tại. Thực tiễn của Giáo hội Rôma trước đây cho thấy các cấu trúc thử nghiệm chỉ được chấp nhận khi chúng mang tính tham khảo ý kiến hơn là thảo luận trong các vấn đề liên quan đến quản trị hoặc giáo lý.
Kết quả có khả năng xảy ra nhất là Tòa Thánh Rôma sẽ yêu cầu những sửa đổi đáng kể, bảo đảm rằng bất kỳ Ủy Ban Thượng Hội Đồng nào cũng chỉ mang tính chất tư vấn và các giám mục giáo phận vẫn giữ quyền quyết định cuối cùng. Các điều khoản có nguy cơ bị bãi bỏ hoặc sửa đổi là quyền bỏ phiếu ngang nhau giữa các giám mục và giáo dân, và các điều khoản buộc các giám mục phải biện minh cho những sai lệch so với nghị quyết của hội nghị. Hai điều này khó có thể được giữ nguyên vẹn. Việc phê chuẩn với các biện pháp bảo vệ rõ ràng là có thể, nhưng chỉ khi các giới hạn pháp lý được xác định rõ ràng.
Nếu Tòa Thánh từ chối hoặc khăng khăng đòi những thay đổi sâu rộng, nhiều giám mục và lãnh đạo giáo dân người Đức dự kiến sẽ bày tỏ sự bất mãn gay gắt. Các quan chức Vatican đã cảnh báo từ năm 2022 về nguy cơ xảy ra sự rạn nứt trên thực tế. Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã trực tiếp hơn người tiền nhiệm của mình rằng ngài sẽ không chấp thuận việc thành lập một giáo quyền quốc gia bán tự trị.
Source:Catholic Herald
4. Vì sao Chính thống giáo Đông phương vẫn chưa thuyết phục?
Tôi và em trai mình rất thích tranh luận về tính xác thực của những tuyên bố từ Chính thống giáo Đông phương. Giống như tôi, em trai tôi cũng là người Công Giáo, nhưng cậu ấy rất giỏi trong việc tiếp cận và thấu hiểu những lập luận thuyết phục nhất của Chính thống giáo. Cậu ấy cũng am hiểu về chủ đề này hơn tôi rất nhiều. Để khắc phục sự chênh lệch này, gần đây tôi bắt đầu đọc cuốn sách mới của Erick Ybarra, “Giáo hoàng: Xem xét lại cuộc tranh luận giữa người Công Giáo và người Chính thống giáo”.
Sau khoảng 750 trang sách, tôi chắc chắn cảm thấy mình hiểu biết hơn trước rất nhiều. Ybarra viết rất rõ ràng và chính xác, và ông đã làm một việc vô cùng hữu ích cho Giáo hội khi cho ra đời một tác phẩm uyên bác và chi tiết như vậy. Ông cũng cung cấp một hình mẫu cho cuộc đối thoại đại kết giữa các tín hữu Kitô giáo. Giọng văn của ông luôn rộng lượng và khiêm tốn, và ông luôn lắng nghe ý kiến của những người đối thoại một cách công bằng.
Có lẽ điều đáng chú ý nhất từ tác phẩm của Ybarra là cuộc tranh luận giữa Công Giáo và Chính thống giáo có thể trở nên phức tạp đến mức nào. Hàng trăm trang sách được dành để phân tích thư từ của các giáo hoàng thời kỳ đầu, các tác phẩm của các Giáo phụ (một số trong đó khá ít người biết đến: tôi chưa từng gặp Thánh Optatus xứ Milevis trước đây), và các văn kiện chính thức của các công đồng Giáo hội cổ đại.
Đôi lúc, biển thông tin này thật khó hiểu, và có phần nản lòng khi gần cuối quá trình dài hơi, người ta vẫn nhớ rằng Ybarra không cho rằng lập trường của Công Giáo là hoàn toàn thuyết phục. Trong những chương cuối, ông giải thích lý do tại sao ông cho rằng lập trường của Công Giáo chiếm ưu thế, nhưng chỉ với một khoảng cách sít sao.
Dù sao đi nữa, sau khi hoàn thành dự án đọc sách này, tôi càng thêm vững tin vào quan điểm của mình rằng Chính thống giáo Đông phương không có sức thuyết phục về mặt thần học. Lý do của tôi gói gọn trong ba điểm cơ bản. Thứ nhất, người Chính thống giáo không coi trọng những bằng chứng rộng rãi trong Tân Ước về quyền tối cao của Phêrô. Đây là một chủ đề tôi đã viết ở nơi khác, và tôi ngạc nhiên khi Ybarra không dành nhiều sự chú ý hơn cho nó.
Cả sách Phúc Âm và sách Công Vụ Tông Đồ đều nhiều lần khẳng định rằng Phê-rô được ban cho một vị trí quyền uy và vinh dự đặc biệt so với các tông đồ khác. Mặc dù tất cả các tông đồ đều đóng vai trò giảng dạy và lãnh đạo trong Giáo Hội, nhưng Phê-rô rõ ràng được Chúa Kitô bổ nhiệm làm nhà lãnh đạo các tông đồ đó. Từ góc độ Kinh Thánh, ông không chỉ đơn thuần là “nhà lãnh đạo trong số những người ngang hàng”, như Giáo Hội Chính Thống thường tuyên bố (dường như không bao giờ định nghĩa ý nghĩa thực sự của cụm từ này). Thay vào đó, trong Ma-thi-ơ 10:2, ông được mô tả đơn giản là prōtos, hay “người đầu tiên” — một từ không chỉ chỉ vị trí số học, mà còn chỉ thứ bậc ưu tiên trong một hệ thống cấp bậc nhất định.
Thứ hai, có một lượng lớn các văn bản của các Giáo phụ chứng minh cả quyền tối cao và thẩm quyền ràng buộc duy nhất của Giám mục Roma, người kế vị Phêrô. Đây là một trong những lĩnh vực mà Ybarra nổi trội. Như ông đã chỉ ra một cách chính xác, trong thiên niên kỷ đầu tiên của lịch sử Giáo hội, không có sự phân chia chính thức giữa Đông và Tây. Điều này có nghĩa là ngày nay các tín hữu Chính thống giáo cần phải xem xét nghiêm chỉnh những tuyên bố mạnh mẽ về quyền lực của các Giáo phụ, các Tiến sĩ và các Giáo hoàng phương Tây thời kỳ đầu, vì những người thánh thiện này là một phần không thể thiếu của di sản Chính thống giáo (cũng như Công Giáo).
Vậy nên, điều đáng chú ý là trong vài thế kỷ đầu tiên, các Tiến sĩ Hội Thánh như Thánh Irênê và Thánh Augustinô đã cung cấp một khuôn khổ thần học vững chắc cho quyền tối cao của Thánh Phêrô, điều này sau đó được nêu rõ ràng trong giáo huấn của các giáo hoàng đầu tiên như Thánh Đamasô I, Thánh Innocentê I, Thánh Celestinô I, Thánh Lêô Cả và Thánh Agatho. Điều làm cho những can thiệp của các giáo hoàng này đặc biệt đáng chú ý là chúng ta đã ghi nhận được những trường hợp chúng được các giám mục Đông phương và Tây phương chính thức chấp nhận. Ví dụ, tại Công đồng Constantinople lần thứ ba, các cha công đồng đã long trọng chấp nhận một bức thư của Giáo hoàng Thánh Agatho, trong đó khẳng định quyền uy duy nhất và sự chính thống không lay chuyển của Giáo hội Roma.
Lý do thứ ba mà tôi cho rằng Chính thống giáo Đông phương thất bại là vì nó thiếu một hệ thống nhận thức luận mạch lạc để phân biệt điều gì là chính thống và điều gì không phải là chính thống. Điều này thừa nhận thuộc loại mà Ybarra gọi là những phản đối “tiên nghiệm” đối với Chính thống giáo Đông phương, nhưng điều đó không làm cho sự phản đối trở nên vô hiệu. Ngược lại, nó vẫn là một vấn đề cơ bản đối với các anh chị em Chính thống giáo Đông phương của chúng ta rằng, theo giáo lý của chính họ, Chúa Kitô đã thiết lập một Giáo hội mà các thành viên của nó không có khả năng biết được các chân lý của đức tin một cách chắc chắn.
Nếu thiếu đi sự ổn định và uy quyền mà Giáo hoàng cung cấp, thật khó để thấy Giáo hội Chính thống giáo có thể chắc chắn về chân lý trong lập trường của mình. Ai có thể khẳng định Giáo hội Chính thống giáo đúng đắn trong khi những vị tộc trưởng nổi tiếng như Nestorius, Dioscorus và Leo IX đều bị coi là dị giáo? Giáo hội Chính thống giáo không có cơ chế nào tốt để giải thích làm thế nào để xác định chân lý khi các tộc trưởng và giám mục trên thế giới chia rẽ về một vấn đề cụ thể. Cần bao nhiêu giám mục để đưa ra một phán quyết bất khả sai phạm — 51%? Hai phần ba? Và chính xác thì chúng ta biết con số đó là bao nhiêu như thế nào?
Xét cho cùng, không có tiêu chuẩn hay quy tắc nào mà Giáo hội Chính thống Đông phương có thể viện dẫn để chứng minh tại sao họ đúng trong khi Giáo hội Assyrô phương Đông, Giáo hội Chính thống phương Đông và Giáo Hội Công Giáo đều sai. Về mặt này, Giáo hội Chính thống, mượn cụm từ của Scott Hahn, giống như những người anh em không có cha. Vì họ không có thẩm quyền tối cao để phân biệt chân lý với sai lầm, ngay cả một số giáo lý cơ bản nhất của đức tin Kitô giáo (như giáo lý nhị nguyên luận) cũng bị giản lược thành một cuộc tranh luận tự do về mặt trí tuệ.
Theo tôi, giáo lý Giáo Hội Công Giáo ở đây có vẻ trực quan hơn nhiều. Từ quan điểm Công Giáo, tất cả các giám mục của Giáo hội đều có vai trò thiết yếu trong việc quản trị và giảng dạy của Giáo hội. Tuy nhiên, Chúa Kitô đã trao vai trò lãnh đạo đặc biệt cho những người kế vị Thánh Phêrô – các Giám mục Roma – để chân lý được biết đến một cách rõ ràng và các tranh chấp được giải quyết dứt điểm. Về vấn đề này, chúng ta có thể tự hỏi: nếu con người, gia đình, giáo xứ, giáo phận và giáo phận đều cần một nhà lãnh đạo, thì tại sao Giáo hội hoàn vũ lại là một thân thể không có nhà lãnh đạo?
Những tác hại của một nền giáo lý bị tách rời khỏi nhà lãnh đạo không khó để nhận thấy. Trong suốt ngàn năm qua, Giáo hội Chính thống Đông phương đã không có khả năng quản trị thực sự hoặc phát triển thần học. Thực tế đáng buồn là Giáo hội Chính thống đã không thể tổ chức một công đồng đại kết nào kể từ thế kỷ thứ tám, và những sự kiện gần đây như cuộc ly giáo năm 2018 giữa Mạc Tư Khoa và Constantinople cho thấy họ đang chia rẽ hơn bao giờ hết. Kết quả là Giáo hội Chính thống giống một bảo tàng được trang trí công phu hơn là một cơ thể sống. Họ đã làm một công việc đáng khen ngợi trong việc bảo tồn những kho báu tuyệt đẹp của đức tin cổ xưa, nhưng bằng cách tách rời khỏi nhà lãnh đạo, họ đã cắt đứt nguồn sống của mình.
Dĩ nhiên, Giáo Hội Công Giáo cũng có những vấn đề riêng. Ybarra thẳng thắn chỉ ra những điểm mà sự chỉ trích của Chính thống giáo đối với Công Giáo mạnh mẽ nhất. Tuy nhiên, việc Giáo hội Rôma được công nhận rộng rãi là nền tảng của giáo lý chính thống trong suốt thiên niên kỷ đầu tiên nên khiến những người bạn Chính thống giáo của chúng ta phải suy nghĩ lại. Và liệu giáo lý chính thống đó có thực sự bị từ bỏ trong thiên niên kỷ thứ hai hay không?
Các bằng chứng lịch sử cho thấy rằng những tranh chấp về filioque hay việc sử dụng bánh không men trong phụng vụ không phải là vấn đề then chốt trong sự chia rẽ giữa Đông và Tây. Trên toàn bộ phổ thần học, Giáo Hội Công Giáo ngày nay vẫn tiếp tục duy trì và bảo vệ những giáo huấn giống nhau được tìm thấy trong Kinh Tân Ước và các tác phẩm của các Giáo phụ. Và Giáo hội làm điều đó, bất chấp nhiều thiếu sót của các thành viên là con người, với sự thống nhất và rõ ràng.
Tuy nhiên, có điều gì đó còn thiếu trong lời chứng của bà. Vết sẹo do cuộc Đại Ly giáo để lại thật sâu sắc và bi thảm. Nếu cuốn sách của Ybarra củng cố niềm tin của tôi vào đức tin Công Giáo, thì nó cũng khơi dậy khát vọng được thấy người Công Giáo và Chính thống giáo một lần nữa cùng nhau hành quân dưới một ngọn cờ, và thờ phượng Thiên Chúa “đồng lòng” (Công vụ 1:14). Giáo hoàng Lêô XIV đã xác định sự hiệp nhất là một trong những dấu ấn của triều Giáo Hoàng của ngài. Chúng ta hãy cầu nguyện để những nỗ lực của ngài có thể đưa Cô dâu của Chúa Kitô đến gần hơn với sự hòa giải lâu dài với anh em phương Đông đang ly khai của chúng ta.
Source:Catholic Herald