Một giám mục người Pháp đã phong chức linh mục bằng cách sử dụng nghi thức Pontificale Romanum trước Công đồng Vatican II trong một buổi lễ làm dấy lên những căng thẳng chưa được giải quyết xung quanh việc thực thi các hạn chế của Đức Giáo Hoàng Phanxicô đối với phụng vụ truyền thống.
Thứ Bảy ngày 17 tháng Giêng, Giám mục Alain Castet, vị giám mục danh dự 75 tuổi của Luçon, đã phong chức linh mục cho Thầy Thomas-Marie Warmuz tại Chémeré-le-Roi ở miền tây nước Pháp. Lễ phong chức diễn ra trong khuôn khổ Huynh Đoàn Thánh Vincent Ferrer, một Huynh Đoàn giáo sĩ lấy cảm hứng từ dòng Đa Minh, nổi tiếng với việc chỉ sử dụng các nghi thức phụng vụ truyền thống. Trong cùng buổi lễ, Thầy André-Marie Mwanza cũng được phong chức phó tế.
Lễ thụ phong được tiến hành theo Sách Nghi thức Sách Lễ Rôma Pontificale Romanum có hiệu lực trước các cuộc cải cách của Công đồng Vatican II. Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích của Vatican đã tuyên bố vào tháng 12 năm 2021 rằng các giám mục không được phép ban chức thánh bằng sách nghi thức cũ. Lời giải thích đó được đưa ra dưới hình thức Responsa ad dubia, trả lời các câu hỏi được nêu ra trong Tự Sắc Traditionis Custodes của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.
Tự Sắc Traditionis Custodes, được ban hành vào tháng 7 năm 2021, tuyên bố rằng các sách phụng vụ được ban hành sau Công đồng là “biểu hiện duy nhất” của Nghi thức Rôma. Sắc lệnh này đặt ra những hạn chế mới đối với việc cử hành phụng vụ trước Công đồng, đảo ngược những cho phép rộng rãi hơn được ban hành theo Tự Sắc Summorum Pontificum của Đức Bênêđíctô XVI. Đức Giáo Hoàng nói rằng biện pháp này là cần thiết để bảo vệ sự hiệp nhất của Giáo hội và để chống lại điều mà ngài mô tả là việc sử dụng các nghi thức cũ một cách mang tính ý thức hệ.
Các văn bản trả lời tháng 12 đã đi sâu hơn bằng cách đề cập đến các vấn đề về bí tích, bao gồm cả việc phong chức. Chúng nêu rõ rằng việc sử dụng nghi thức Pontificale Romanum cũ không được phép, ngay cả trong các cộng đồng nơi việc cử hành Thánh lễ truyền thống đã được cho phép. Trách nhiệm thực thi các quy định này thuộc về giám mục giáo phận, hành động dưới quyền của Tòa Thánh.
Buổi lễ tại Chémeré-le-Roi do đó đặt ra câu hỏi về cách thức Traditionis custodes và những giải thích tiếp theo của nó đang được hiểu và áp dụng trong thực tế. Giám mục Castet, người lãnh đạo Giáo phận Luçon từ năm 2008 cho đến khi nghỉ hưu năm 2017, chưa bình luận công khai về quyết định sử dụng sách nghi thức cũ hơn.
Huynh Đoàn Thánh Vincent Ferrer được thành lập tại Pháp vào năm 1979 bởi Cha Louis-Marie de Blignières. Huynh Đoàn ra đời sau những biến động về phụng vụ và giáo lý hậu Công đồng Vatican II, lấy cảm hứng từ linh đạo Dòng Đa Minh và truyền thống thuyết giảng của Thánh Vincent Ferrer, một tu sĩ Đa Minh người Valencia. Ngay từ những ngày đầu thành lập, Huynh Đoàn đã tìm cách bảo tồn các phong tục, thần học và thực hành phụng vụ của Dòng Đa Minh trước Công đồng.
Năm 1988, sau một thời kỳ làm rõ thần học và đối thoại với Rôma, Huynh Đoàn này được thành lập như một dòng tu giáo sĩ thuộc quyền Giáo hoàng dưới sự bảo trợ của Ủy ban Giáo hoàng Ecclesia Dei, được Đức Giáo Hoàng Thánh Gioan Phaolô II thành lập để hỗ trợ các cộng đồng gắn bó với các sách phụng vụ cũ hơn trong khi vẫn duy trì sự hiệp thông trọn vẹn với Tòa Thánh.
Hội dòng có trụ sở tại Tu viện Saint-Thomas-d'Aquin ở Chémeré-le-Roi và duy trì một ngôi nhà chính duy nhất. Hoạt động tông đồ của Huynh Đoàn tập trung vào việc rao giảng, giáo lý và đào tạo thần học dựa trên tư tưởng Thánh Thomas Aquinas, cùng với việc cử hành Thánh lễ và Kinh nguyện Phụng vụ theo nghi thức truyền thống của Dòng Đa Minh.
Không giống như một số viện truyền thống khác, Huynh Đoàn Thánh Vincent Ferrer không thuộc nhóm các hội đoàn Ecclesia Dei trước đây như Huynh Đoàn linh mục Thánh Phêrô hay Dòng Chúa Kitô Vua Thượng Tế.
Đức Giáo Hoàng Phanxicô sau đó đã làm rõ rằng Huynh Đoàn linh mục Thánh Phêrô không bị ảnh hưởng bởi những hạn chế mới và có thể tiếp tục sử dụng sách phụng vụ năm 1962 cho toàn bộ đời sống bí tích của mình. Tuy nhiên, các nguồn tin thân cận với Hồng Y Arthur Roche đã nói với tờ Catholic Herald rằng vị đứng đầu Thánh Bộ Phụng vụ muốn các điều khoản của Traditionis custodes được áp dụng cho toàn bộ cộng đồng truyền thống, bao gồm cả những cộng đồng được thành lập theo Ecclesia Dei.
Mặc dù văn bản trả lời thắc mắc của Vatican về Traditionis Custodes nêu rõ rằng các lệnh cấm sử dụng nghi thức Pontificale Romanum cũ cho các lễ thụ phong và lễ xác nhận không áp dụng cho các Dòng được thành lập theo Ecclesia Dei trước đây, chẳng hạn như Hội huynh đệ linh mục Thánh Phêrô, gọi tắt là FSSP và Dòng Chúa Kitô Vua Thượng Tế, gọi tắt là ICKSP, mà các thực hành phụng vụ của họ vẫn được điều chỉnh bởi hiến pháp đã được phê duyệt và sự giám sát của Bộ các Dòng Tu, Đời sống Thánh hiến và Hội đời sống Tông đồ, nhưng đối với những người theo chủ nghĩa tiến bộ, điều này dường như làm suy yếu tinh thần của Traditionis Custodes, vốn tìm cách thúc đẩy sự thống nhất xung quanh cuộc cải cách phụng vụ hậu Vatican II như là biểu hiện độc nhất vô nhị của luật cầu nguyện (lex orandi) của Nghi thức Rôma.
Lễ thụ phong tại Chémeré-le-Roi minh họa cho sự không chắc chắn vẫn còn tồn tại xung quanh phạm vi của luật lệ và mức độ quyền tự quyết dành cho các giám mục và các dòng thuộc quyền tòa thánh. Hơn bốn năm sau khi Traditionis custodes có hiệu lực, những hệ quả thực tiễn của nó vẫn được áp dụng không đồng đều trong toàn Giáo hội. Trước đây trên tờ Catholic Herald, tình trạng này được mô tả như một thời điểm “lơ lửng phụng vụ”, trong đó cả quy định cũ lẫn quy định mới đều chưa được bảo đảm đầy đủ.
Vấn đề cốt lõi là Traditionis custodes đã thiết lập một khuôn khổ hướng tới sự dứt khoát nhưng trên thực tế lại hoạt động một cách mơ hồ. Chính sách này nêu rõ rằng các giám mục không được phép cho phép thụ phong bằng nghi thức Giáo hoàng trước Công đồng Vatican II, và các linh mục được thụ phong sau tháng 7 năm 2021 phải xin phép rõ ràng từ Rôma ngay cả để cử hành Thánh lễ theo nghi thức cũ hơn. Tuy nhiên, trên thực tế, việc thực hiện lại rất khác nhau. Một số cộng đồng truyền thống đã nhận được sự bảo đảm rõ ràng từ Tòa Thánh cho phép họ tiếp tục các thực hành đã được thiết lập, trong khi những cộng đồng khác hoạt động dưới những hạn chế chặt chẽ hơn. Các tuyên bố từ chính quyền Rôma đôi khi dường như làm rõ thêm những giải thích trước đó, tạo ra sự không chắc chắn về việc quy định nào là dứt khoát và quy định nào vẫn còn phải được giải thích. Kết quả là không phải một chế độ pháp lý hoàn toàn ổn định mà là một bức tranh chắp vá được duy trì bởi các quyết định từng trường hợp cụ thể.
Kể từ Công đồng Vatican II, cải cách phụng vụ vừa được trình bày như một điều không thể đảo ngược, vừa mang tính linh hoạt về mặt mục vụ. Thông điệp Traditionis custodes thể hiện nỗ lực giải quyết dứt điểm sự căng thẳng đó, tuy nhiên việc thực hiện nó đã cho thấy khó khăn trong việc chuyển từ lời khuyên mục vụ sang việc thi hành pháp lý mà không gây ra sự nhầm lẫn hoặc phản kháng. Kết quả là một hệ thống dựa nhiều vào quyền tự quyết của giám mục trong khi đồng thời lại hạn chế quyền tự quyết đó.
Source:Catholic Herald