Các nhà lãnh đạo doanh nghiệp Công Giáo đã tập trung vào thứ Bảy, ngày 31 tháng Giêng, tại khách sạn The Ritz-Carlton Bacara ở Santa Barbara, California, nơi ngài James Olson, cựu trưởng bộ phận phản gián của CIA, đã phát biểu tại Hội nghị thượng đỉnh của Legatus.
Legatus, một tổ chức dành cho các nhà điều hành Công Giáo được thành lập bởi Tom Monaghan, người sáng lập Domino's Pizza, vào năm 1987 với các chi nhánh trên khắp Bắc Mỹ, tổ chức Hội nghị thượng đỉnh này hàng năm.
Các diễn giả khác tại sự kiện năm nay bao gồm diễn viên/nhà làm phim Neal McDonough, cựu Bộ trưởng HUD Ben Carson và cựu phó chủ tịch cao cấp phụ trách mảng mạng xã hội của Google, Vic Gundotra.
Olson, người từng phục vụ ở nước ngoài trong cơ quan CIA tại Liên Xô và Áo cũng như ở Mexico, thường xuyên là diễn giả tại các sự kiện của Legatus, thảo luận về các chủ đề từ cuốn sách của ngài, “Fair Play: The Moral Dilemmas of Spying” (Chơi công bằng: Những tình huống khó xử về đạo đức của hoạt động gián điệp), trong đó ngài khám phá những câu hỏi đạo đức khó khăn mà các sĩ quan tình báo phải đối mặt cũng như những thách thức khi là một người Công Giáo sùng đạo trong khi làm công việc gián điệp.
“ Việc làm gián điệp tiềm ẩn những vấn đề đạo đức,” Olson nói với EWTN News trong một cuộc phỏng vấn, “nhưng hoạt động gián điệp vẫn có thể phù hợp với đức tin Công Giáo. Bạn có thể vừa là một người Công Giáo tốt vừa là một điệp viên giỏi.”
Olson nói rằng lối sống thường nhật của một điệp viên là “sống trong dối trá”. Ngài và vợ, Meredith, làm việc ở nước ngoài với tư cách là đặc vụ CIA và bảo vệ vỏ bọc của mình bằng cách liên tục nói dối, thậm chí cả với con cái của họ.
“Chúng tôi làm vậy vì lý do an toàn, bởi vì làm đặc vụ CIA ở nước ngoài có thể rất nguy hiểm. Ngoài quân đội, chúng tôi mất nhiều người khi làm nhiệm vụ hơn bất kỳ cơ quan chính phủ nào khác”, ngài giải thích.
Olson gặp Meredith khi cả hai cùng làm việc tại CIA. Họ cùng nhau huấn luyện và sau đó được cử ra nước ngoài, trong đó Meredith đóng vai trò hỗ trợ cho chiến dịch của Olson.
Theo Olson, có hai vỏ bọc cơ bản khi tham gia hoạt động gián điệp: giả làm quan chức chính phủ Mỹ làm việc cho một cơ quan khác (ví dụ như Bộ Ngoại giao), hoặc trong một vỏ bọc phi chính phủ, phi chính thức, gọi tắt là NOC — chẳng hạn như doanh nhân, sinh viên hoặc nhà nghiên cứu.
Một nhân viên tình báo nước ngoài, gọi tắt là NOC có khả năng do thám tốt hơn vì ít bị giám sát hơn, nhưng cũng gặp rủi ro cao hơn. Nếu ai đó giả danh quan chức chính phủ bị phát hiện, người đó có quy chế ngoại giao và sẽ bị trục xuất khỏi đất nước, gây nguy hiểm cho sự nghiệp của họ. Ngược lại, một NOC không có quyền miễn trừ ngoại giao và phải chịu “sự trừng phạt nghiêm khắc của luật pháp địa phương”.
Tuy nhiên, bất chấp những lo ngại về đạo đức và rủi ro, Olson cho biết ngài tin rằng công việc mà CIA thực hiện là vô cùng quan trọng đối với đất nước, “vì thông tin tình báo phẩm chất có thể giúp các quan chức Mỹ đưa ra những quyết định chính sách hợp lý, điều này sẽ góp phần vào sự ổn định và hòa bình trên thế giới.”
Ngài đã dẫn chứng ví dụ về cuộc khủng hoảng hỏa tiễn Cuba năm 1962, trong đó CIA đã cung cấp cho Tổng thống Mỹ John F. Kennedy thông tin chính xác về ý định, khả năng và điểm yếu của Liên Xô, từ đó ngăn chặn được chiến tranh hạt nhân. Sau 13 ngày căng thẳng, Thủ tướng Liên Xô Nikita Khrushchev đã đồng ý rút các hỏa tiễn hạt nhân và cuộc khủng hoảng kết thúc.
“Các chỉ huy quân sự ở Cuba đã nhận được lệnh phóng hỏa tiễn nếu người Mỹ tấn công, và Kennedy đã chuẩn bị phát động một cuộc xâm lược. Tình hình thực sự rất nguy cấp; tôi cho rằng tình báo đã cứu vãn tình thế,” Olson nói.
Ngài tiếp tục: “CIA có thể đóng vai trò quan trọng trong việc giảm bớt căng thẳng trên toàn thế giới bằng cách thu thập, phân tích và phổ biến thông tin tình báo cho những người ra quyết định.”
Olson nhận xét rằng, trái ngược với hình ảnh mà một số người có về CIA, theo kinh nghiệm của ngài, đây là một tổ chức “đầy lòng tin”. Ngài nói: “Tôi chưa từng biết những người nào tốt hơn những người từng phục vụ trong CIA, bao gồm cả nhiều người Công Giáo sùng đạo. Nhưng tình yêu đối với Chúa và đất nước luôn song hành; chúng không hề mâu thuẫn”.
Ngài thừa nhận, đối với một người Công Giáo mộ đạo làm việc bí mật, dường như có một sự mâu thuẫn. “Vợ chồng tôi đã làm những việc mà bình thường chúng tôi sẽ không bao giờ làm. Chúng tôi đã nói dối, lừa đảo, ăn cắp và thao túng. Nhưng chúng tôi tin rằng đó là vì lợi ích lớn hơn, và chúng tôi có quyền đạo đức để bảo vệ đất nước mình, và điều đó đòi hỏi trí thông minh.”
Trong thời gian Olson làm việc tại CIA, kẻ thù chính của đất nước là Liên Xô, “và chúng tôi đã cống hiến cả cuộc đời mình để chống lại chủ nghĩa cộng sản toàn trị, áp bức, tàn bạo và vô thần. Chúng tôi đứng về phía chính nghĩa.”
Ngài nói rằng ngài đã có những cuộc thảo luận về đạo đức với một vài linh mục “được minh oan” mà ngài có thể tin tưởng về sự kín đáo của họ. Ngài khẳng định họ ủng hộ phương pháp hoạt động của ngài. Olson cho biết một người trong số họ đã nhận xét rằng Thánh Thomas Aquinas từng nói rằng việc giết người để bảo vệ đất nước có thể được cho phép về mặt đạo đức, “vì vậy, có thể suy ra rằng việc nói dối, ăn cắp và lừa đảo cũng được chấp nhận trong những trường hợp này.”
Olson cũng đề cập đến câu chuyện về gái điếm Rahab trong sách Gioshua thuộc Cựu Ước, người đã giúp các gián điệp Israel trốn thoát khỏi vua Jericho. Để đáp lại, Rahab nổi tiếng với việc treo một sợi dây màu đỏ tươi từ cửa sổ nhà mình, và nhờ đó bà cùng gia đình được tha chết khi Gioshua chiếm được thành phố.
Mặc dù Olson nhận thấy nhiều nhân viên CIA có phẩm chất mẫu mực, ngài thừa nhận cũng biết một vài kẻ phản bội. Trong số đó có Aldrich (“Rick”) Ames (1941–2026) và Robert Hanssen (1944–2023) — những sĩ quan CIA được KGB, cảnh sát mật của Liên Xô, tuyển mộ.
Olson lưu ý rằng vào giữa những năm 1980, ngay trước khi Liên Xô sụp đổ, nhiều người Nga “dũng cảm” đã làm việc cho CIA “vì lòng căm thù chủ nghĩa cộng sản” (mặc dù một số người làm việc đó vì tiền). Olson cho biết CIA đã cẩn thận bảo vệ danh tính của họ và làm như vậy thông qua nhiều hoạt động bí mật khác nhau vì “chúng tôi cảm thấy có nghĩa vụ đạo đức phải bảo vệ họ và biết số phận của họ sẽ ra sao nếu bị bắt [tử hình].”
Năm 1985, nhiều người Nga thân thiện này bắt đầu qua đời, ngài nói, “và cảm giác như có người thân trong gia đình mất mát vậy”. Nhiều người bị Ames phản bội, và một số bị Hanssen phản bội. Mặc dù chỉ quen biết Hanssen sơ sơ, ngài lại quen biết Ames rất rõ và từng làm việc với ngài ta. Khi phát hiện ra Ames là kẻ phản bội, ngài nói, “Tôi vô cùng phẫn nộ. Tôi tức giận đến mức không thể tưởng tượng nổi. Tôi căm ghét những gì ngài ta đã làm. Ngài ta là một kẻ đáng khinh, và ngài ta làm điều đó vì tiền. Ngài ta chẳng có phẩm chất tốt đẹp nào cả.”
Khi biết tin Ames phản bội, Olson nhớ lại, “đó là khoảnh khắc tồi tệ nhất trong sự nghiệp CIA của tôi.”
Mặc dù thế giới đã thay đổi trong 40 năm qua — Olson hiện coi Trung Quốc là đối thủ địa chính trị lớn nhất của Mỹ — ngài tin rằng công việc của CIA vẫn tiếp tục “thiết yếu”.
“Thông tin tình báo mà nó cung cấp rất quan trọng để bảo vệ người dân Mỹ và lối sống của chúng ta. Chúng ta phải bảo đảm các nhà lãnh đạo của mình được thông tin đầy đủ; chúng ta không thể dựa vào thiện chí của kẻ thù,” ngài nói.
Olson nhấn mạnh tầm quan trọng của việc các cơ quan tình báo tiếp tục tuyển dụng những người có phẩm chất tốt, cũng như tầm quan trọng của việc cung cấp cho các cơ quan tình báo những hướng dẫn rõ ràng về những gì được cho phép về mặt đạo đức: “Chúng ta cần biết mình có thể đi xa đến đâu.”
Source:Catholic Herald